Thứ Sáu, 28 tháng 4, 2017

VỀ CUỘC CHIẾN CHỐNG THAM NHŨNG TRƯỜNG KỲ GIAN KHÓ (NHÂN TIN VỀ ĐINH LA THĂNG)

ĐÔNG LA
VỀ CUỘC CHIẾN CHỐNG THAM NHŨNG
TRƯỜNG KỲ GIAN KHÓ
(Nhân tin về Đinh La Thăng)

2007, khi TT Nguyễn Tấn Dũng nhận chức, cả nước như lên đồng tin tưởng và hy vọng, nhất là sau khi ông đối thoại trực tuyến với người dân, một việc chưa có tiền lệ, riêng tôi lại viết bài phản biện “VÀI SUY NGHĨ VỀ CUỘC ĐỐI THOẠI CỦA THỦ TƯỚNG” đăng trên Talawas. Phong Uyên, một Việt kiều Pháp viết:Đọc Đông La tôi không thể không liên tưởng tới rượu Pháp có năm đặc biệt ngon được liệt kê là có "niên hiệu" (millésime). Bài bình luận về những câu trả lời của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, theo tôi, đáng được "millésimé năm heo vàng.
          Trong bài đó có đoạn viết về quốc nạn tham nhũng. Với câu hỏi “Thưa Thủ tướng, Thủ tướng sẽ thể hiện quan điểm Sắt và Sạch như thế nào trong việc chống tham nhũng?” (Lê Thanh (40 tuổi, Nghệ An), Trần Văn Thanh (36 tuổi, An Giang), Tống Mai Sang (18 tuổi, Hà Nội), Vũ Sang (19 tuổi, TP. Hồ Chí Minh), Lê Công (17 tuổi, TP. Hồ Chí Minh), Tạ Vinh (Việt kiều châu Âu)…
          Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trả lời:
          “… theo tôi, người lãnh đạo muốn chống được tham nhũng thì phải có được mấy điều kiện: Thứ nhất là, phải có quyết tâm chống tham nhũng… phải dám chống tham nhũng dù bất cứ kẻ tham nhũng là ai, ở vị trí nào, không sợ phức tạp, không sợ bị trù úm, trả thù, mất ghế… Thứ hai, bản thân anh phải không tham nhũng, không dính đến tham nhũng, không bao che tham nhũng mới kiên quyết được… phải hiểu biết luật pháp, làm đúng luật pháp. Đương nhiên, tham nhũng là có tội, nhưng không dám chống tham nhũng hay chống tham nhũng mà không đúng luật pháp cũng là có tội. Theo tôi, cái khó nhất trong chống tham nhũng nói gọn lại là ngân sách chưa đủ lo cho đời sống của công chức. Bên cạnh đó, một bộ phận cán bộ đảng viên, công chức không gương mẫu, không quyết liệt chống tham nhũng… Thứ hai, Chính phủ đang tập trung chỉ đạo rà soát các cơ chế, thể chế, thủ tục để bổ sung, hoàn thiện, nhằm ngăn ngừa, phòng chống tham nhũng…”.
          Tôi đã viết:
“Tôi tâm đắc nhất hai ý của Thủ tướng, muốn chống tham nhũng “bản thân anh phải không tham nhũng, không bao che tham nhũng, không dám chống là có tội”. Qua câu trả lời của thủ tướng, không ai nghi ngờ quyết tâm chống tham nhũng của ông, có điều những vị tiền nhiệm của thủ tướng cũng quyết tâm không kém, nhưng tại sao tham nhũng vẫn mãi là quốc nạn. Như vậy, không thể chống tham nhũng chỉ bằng tinh thần và tình cảm mà phải bằng biện pháp được thể chế hóa. Không hiểu sao cái công cụ hữu dụng nhất là minh bạch hóa mà các nước tiên tiến đã sử dụng như: công khai tài sản, công khai thu nhập, công khai chi tiêu thông qua thẻ tín dụng, nhưng chúng ta không làm triệt để mà chỉ tiến hành nửa vời hình thức. Chúng ta có đầy đủ lực lượng thực thi pháp luật nhưng lại đặt dưới sự lãnh đạo toàn diện của Đảng. Sự lãnh đạo toàn diện nếu mọi người đều đồng lòng hướng về điều tốt sẽ tạo ra sức mạnh vô địch, nhưng cũng có chuyện ngược lại, người ta cũng hoàn toàn có thể liên minh toàn diện để làm điều xấu. Vụ Năm Cam đã dẫn là một ví dụ. Vậy theo tôi, dù xã hội ta dưới sự lãnh đạo toàn diện của Đảng nhưng vẫn cần phải tạo ra những hình thức sao đó, để mọi hoạt động của mỗi cơ quan đều có sự giám sát lẫn nhau, không thể phạm pháp được. Vừa qua, rất nhiều vụ án lớn không phải do các cơ quan thực thi pháp luật phát hiện mà chủ yếu những vụ đó như những nhọt bọc tự bung vỡ người ta mới thấy: như nợ ngân hàng không trả được, riêng vụ Năm Cam nếu Hải Bánh không giết Dung Hà chắc bây giờ vẫn chưa bị phát hiện. Như vậy, còn biết bao vụ phạm pháp được che chắn kỹ như những căn bệnh mãn tính vẫn đang hàng ngày làm mục ruỗng nền kinh tế cũng như sức mạnh của đất nước chúng ta? Cuộc chiến chống tham nhũng còn cam go, bởi bài toán về tiền lương chưa giải được, không ai phấn đấu lên quan chức chỉ để lĩnh đồng lương kém thu nhập của những bà tiểu thương ở các chợ. Kinh nghiệm chống tham nhũng của ông Lý Quang Diệu ở Singapore cũng rất chú ý điều đó, ngoài khả năng chuyên môn, ông chọn những người gia đình có công việc ổn định, thu nhập khá vào nội các để toàn tâm phục vụ đất nước. Còn ở ta, nhiều cán bộ sử dụng cái ghế làm công cụ sản xuất.
          Về giáo dục, với một câu hỏi,  Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trả lời:   
““Nhân tài là nguyên khí quốc gia”, “Một dân tộc dốt là một dân tộc yếu”, ông cha ta đã đúc kết chân lý như vậy. Đảng và Nhà nước đã coi giáo dục là quốc sách hàng đầu. Trong suốt những năm đổi mới vừa qua, chúng ta đã tập trung phát triển giáo dục đào tạo. Nói một cách công bằng, nếu không quan tâm đến giáo dục đào tạo, chúng ta không có nguồn nhân lực như hiện nay, không thể đạt được những thành tựu trong quá trình đổi mới. Đảng và Nhà nước ta đặc biệt quan tâm đến người nghèo, để tạo điều kiện cho đồng bào ta như Bác Hồ mong muốn “người nghèo cũng được đi học”. Đây là mục tiêu, bản chất của chế độ ta”.
          Dưới thời Bộ trưởng giáo dục Nguyễn Minh Hiển, ngành giáo dục nước ta có quá nhiều chuyện quái lạ: có học sinh học cấp hai chưa biết đánh vần, có học sinh học dốt muốn trượt không được, có học sinh không làm được bài thì hát một bài thầy sẽ cho điểm cao. Bộ trưởng mới Nguyễn Thiện Nhân mới lên một thời gian đã có công hạ được chỉ số khá giỏi của học sinh xuống cho gần với sự thực. Nhưng nhiệm vụ chính của bất kể ông bộ trưởng nào cũng phải làm là đưa chất lượng thực của học sinh lên chứ không phải kéo xuống. Có lẽ ông Nguyễn Thiện Nhân bận quá còn chưa có nhiều giải pháp cụ thể cho điều này. Như tôi đã viết vài lần về giáo dục, cái quan trọng nhất là chúng ta cần phải thay đổi chiến lược đào tạo, phải dạy cho học sinh hiểu biết chứ không phải thuộc bài, thi cử nhắm vào hiểu biết chứ không phải thi thuộc bài, cần tạo cho các em tăng tính độc lập suy nghĩ, sáng tạo, học một biết mười chứ không phải học mười biết một như hiện nay; còn giáo dục đại học cần phải gắn học đi đôi với hành nhiều hơn, chương trình ở ta nhiều thứ sinh viên học xong không biết để làm gì, ngược lại, thực tế cần quá nhiều thứ sinh viên lại chưa được học. Thật buồn khi đến tận hôm nay, một công trình lớn, một dây chuyền công nghệ lớn, ta đều phải dựa vào trí tuệ nước ngoài. Đóng góp vào ngân sách chủ yếu vẫn là sản phẩm của tài nguyên, khoáng sản, dịch vụ, gia công, sản phẩm hoạt động cơ bắp chứ không phải sản phẩm của trí tuệ. Chính vậy, nền kinh tế của ta mãi là nhỏ. Chỉ số phát triển nền kinh tế của ta là cao nhưng lại của một nền sản xuất nhỏ, như 10% của 1 triệu chẳng thấm gì khi so với 1% của 1 tỷ.
          Không có sự phát triển đột biến về trí tuệ của nguồn nhân lực để tạo ra một nền kinh tế tri thức thì chúng ta, không phải như ông Trưởng Đại diện Quĩ Tiền tệ quốc tế (IMF) tại Việt Nam, IL Houng Lee nói: 197 năm nữa mình sẽ đuổi kịp Singapore mà là mãi mãi, vì người ta có dừng lại cho mình theo kịp đâu.
          Sau ba năm, cuối năm 2009, trong một phiên chất vấn Thủ tướng trên diễn đàn quốc hội, ĐẠI BIỂU LÊ VĂN CUÔNG hỏi:
“Tình hình tham nhũng, lãng phí không những chưa được ngăn chặn, đẩy lùi mà có biểu hiện hoạt động ngày càng tinh vi, phức tạp… Nhiều vụ án trọng điểm chậm và có biểu hiện “đầu voi đuôi chuột. Vừa qua Ủy ban Kiểm tra trung ương đã chỉ ra hàng loạt sai phạm của ban cán sự Đảng tại các tỉnh và bộ ngành trung ương, có nhiều chủ tịch tỉnh không chấp hành nghiêm ý kiến chỉ đạo của Thủ tướng, đặc biệt có chủ tịch tỉnh (Hà Giang – HP)  năm lần không chịu chấp hành chỉ đạo của Thủ tướng mà vẫn không bị xử lý. Đề nghị Thủ tướng Chính phủ cho biết nguyên nhân, trách nhiệm và biện pháp giải quyết?”.
Đại biểu Trần Thị Quốc Khánh hỏi: “Vì sao Thủ tướng chưa thực hiện hết nhiệm vụ, quyền hạn được pháp luật giao, nhất là thực hiện quyền miễn nhiệm, cách chức một số lãnh đạo UBND tỉnh, TP trực thuộc trung ương đã không tuân thủ chỉ đạo của cấp trên? Thủ tướng còn gặp khó khăn gì hay ngại xử lý cán bộ lãnh đạo cấp dưới có sai phạm?”.
Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trả lời:
“…Xử lý kỷ luật cũng phải theo trình tự quy định của pháp luật, theo tính chất, mức độ của từng sự việc, theo quy định của pháp luật và quy định của Đảng. Việc này Chính phủ cũng như Thủ tướng hết sức cố gắng làm đầy đủ chức năng, nhiệm vụ, quyền hạn của mình…
Tôi nhớ đồng chí Phạm Văn Đồng - có lẽ làm thủ tướng lâu nhất - có lần nói chưa xử lý kỷ luật một đồng chí nào. Hơn ba năm nay tôi làm thủ tướng cũng chưa xử lý kỷ luật một đồng chí nào, chắc là cũng phải học theo đồng chí Phạm Văn Đồng…”
Thật bất an khi một vị Thủ tướng kiêm Trưởng Ban chỉ đạo trung ương về phòng chống tham nhũng trả lời như vậy. Quả thật, qua hai nhiệm kỳ của TT Nguyễn Tấn Dũng, sự tham nhũng, lãng phí, các đại công ty thua lỗ, các đại dự án ngàn tỷ, chục ngàn tỷ đắp chiếu là nhiều nhất, nghiêm trọng nhất. Nhiều đơn vị, cá nhân bất tài, sai phạm đã không bị xử lý lại còn được khen thưởng, lên cao và lên rất cao nữa. Như trường hợp Đinh La Thăng là một thí dụ điển hình.
Vậy mà tôi vẫn viết, viết rất nhiều bài bảo vệ chế độ. Có lần cô Hòa gọi: “Anh Đông La, anh còn viết bảo vệ cái chế độ thối nát này làm gì?”. Tôi trả lời: “Chế độ này như ngôi nhà dột, nó thối nát nhưng ta còn có nhà mà ở, giờ theo bọn ngu dốt lưu manh, tay trắng, đập bỏ đi thì biết ở đâu?”. Một lần nói chuyện với Tướng Nguyễn Ngọc Doanh tôi nói: “Nước mình như đứng trước hai thằng, một kẻ giết người và một thằng ăn cắp, cháu phải bảo vệ thằng ăn cắp chống lại thắng giết người trước, còn thằng ăn cắp thì tính sau”.
Như vậy trước hai cái xấu, ta phải bảo vệ cái xấu ít hơn, chứ một dân oan mãn tính như tôi sao không biết những yếu kém, tệ nạn của xã hội? Có điều nếu các vị lãnh đạo không chỉnh đốn, không giữ nghiêm kỷ cương, phép nước, hoặc pháp luật chỉ có ở cấp này chứ không ở cấp khác, chỉ đối với người này mà không đối với người khác thì những kẻ cắp cũng sẽ dần thành kẻ giết người, sự tham nhũng, tư bản đỏ hóa cũng sẽ giết chết thể chế này. Rất có thể bánh xe lịch sử lại đi vào vết cũ, lại loạn ly, nội chiến, nước lớn xâu xé, can thiệp như Syria trong những ngày hôm nay!
Vậy pháp luật cần hồi sinh, mọi công dân đều bình đẳng trước pháp luật, hãy học Hàn Quốc, Tổng thống sai cũng đi tù; hãy học Mỹ, đương kim Tổng thống điều khiển cả hệ thống truyền thông cũng không lèo lái được kết quả bầu cử.
Tôi đã viết pháp luật đã hồi sinh khi được tin Đinh La Thăng bị đề nghị chịu trách nhiệm về những sai phạm ở ngành Dầu khí là vì thế!
28-4-2017
ĐÔNG LA



Thứ Năm, 27 tháng 4, 2017

PHÁP LUẬT HỒI SINH QUA TIN ĐINH LA THĂNG


ĐÔNG LA
PHÁP LUẬT HỒI SINH
QUA TIN ĐINH LA THĂNG

            Ông Đinh La Thăng, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Thành ủy Thành phố Hồ Chí Minh, nguyên Bí thư Đảng ủy, nguyên Chủ tịch HĐTV Tập đoàn PVN chịu trách nhiệm người đứng đầu về các vi phạm, khuyết điểm của Ban Thường vụ Đảng ủy, HĐTV Tập đoàn PVN trong giai đoạn 2009 – 2011 (Báo Tuổi trẻ)
           Xin đăng lại bài viết gần chục năm về trước, đã đăng trên trang web của Hội Nhà Văn VN, phiên bản cũ.
         27-4-2017          
         ĐÔNG LA

NHỮNG ÔNG CHỦ MỚI

          Những năm vừa qua, Đất nước chúng ta đã đạt được những thành tựu quý giá: kinh tế tăng trưởng cao; xã hội ổn định. Nhưng nhìn sâu vào bản chất tăng trưởng và sự ổn định đó, không khoanh vùng thành một ốc đảo mà đặt trong dòng chảy chung của thế giới, chúng ta sẽ thật e ngại khi nhận ra sự phát triển của ta còn nhiều yếu kém cơ bản.
          Sự phân hóa giàu nghèo ở ta ngày càng mạnh mà những đại gia giàu lên không phải chủ yếu do tài năng mà do trúng mánh đất đai, lách luật khai thác tài nguyên (như khai thác rừng), kể cả việc kinh doanh quyền lực. Ở những nước tư bản, họ trở thành tư bản do mồ hôi, tâm sức và tài năng, như Ford, Bill Gates,… còn ở ta nhiều con ông cháu cha chỉ cần thế và lực; nhiều quan chức không chỉ thiết lập vương triều tại cơ quan mà còn lập ra những công ty gia đình (như vụ Điện kế điện tử, Bệnh viện Chợ Rẫy, vụ in tiền, vụ Than - khoáng sản, v.v…).  Bởi dựa vào quyền thế, người ta dễ dàng có vốn và có cửa đầu tư vào những lĩnh vực béo bở nhất. Chúng ta thật e ngại khi có thực trạng đất đai và nền kinh tế bị xẻ ra như những miếng bánh bỏ vào túi riêng. Sự định giá tài sản công rẻ mạt để chia nhau cổ phần, nhưng người lao động được rất ít và cũng không ít người lại không tiền mua. Thị trường chứng khoán là phát minh của nhân loại, nhằm huy động nguồn lực toàn dân, biến mọi người thành chủ, nhưng vốn huy động phải biến thành công việc và hàng hóa. Còn ở ta, nhiều ông chủ lên sàn xong, tiền thu về nhiều quá không biết làm gì. Có một ông “cá ba sa” mà tôi biết, đã dùng tiền đi xây chùa và đúc tượng Phật để cảm ơn Trời Phật đã phù hộ ông trong việc Nhà nước đã tạo điều kiện cho ông đầu cơ hợp pháp, huy động nhân dân làm giàu cho mình, trong chớp mắt, tài sản tăng 11 lần, từ 200 tỷ thành hơn 2000 tỷ!
Trong khi đó những đại công ty của nhà nước đầu tư tràn lan, không có sức cạnh tranh, làm ăn kém hiệu quả, thua lỗ, nợ nần, làm thất thoát tiền bạc công, thực chất là tiền đóng thuế của dân, như  các tập đoàn Vinashin, Than – Khoáng sản, Điện lực, Cao su, Dầu khí, Xăng dầu, Đường sắt, Hàng hải, Hàng không, Xi măng, Mía đường, Thép v.v…
Mặt khác, nền công nghiệp chúng ta còn hoàn toàn phụ thuộc, ta chỉ có đất và người, còn nguyên liệu, máy móc, quy trình sản xuất đều của nước ngoài. Chúng ta giành được chủ quyền đất nước, nhưng bây giờ chủ thực chất trong những khu công nghiệp là người ngoài. Cả nước trở thành xí nghiệp gia công khổng lồ và là bãi thải công nghệ “đề mốt”, môi trường sinh thái càng ngày càng bị hủy hoại. Chúng ta ngày càng tụt hậu và lệ thuộc, dẫn đến thực trạng dân ta trở thành nô nệ kiểu mới ngay trên Tổ quốc mình.
          Theo tôi, chỉ có một giải pháp, đó là phải “thay máu” nền giáo dục để đào tạo ra người tài và phải thực thi Pháp luật nghiêm minh, chống tham nhũng, bất công, tạo điều kiện cho người tài làm việc và phát huy tài năng.
          Hôm nay, Quốc hội ta lại họp, một vấn đề luôn là thời sự, các bộ trưởng trả lời chất vấn, nhận khuyết điểm, hứa hẹn, rồi cứ tiếp tục lặp lại như thế.
          Tôi xin đăng vài ý kiến này, như góp một tiếng nói của cử tri, phát huy quyền dân chủ vì sự phát triển chung của Đất nước.
         
TP HCMinh, 2009.
Đã in trên hoinhavan.vn. 6/12/2009 2:32:19 PM


Thứ Tư, 26 tháng 4, 2017

NHÀ VĂN ĐÔNG LA-MỘT DÂN OAN MÃN TÍNH

NHÀ VĂN ĐÔNG LA-MỘT DÂN OAN MÃN TÍNH
Tôi đúng là một dân oan mãn tính, ngay khi vào đời tôi đã bị oan.
          Sau giải phóng, những người có bằng cấp III như tôi sẽ được tập trung ôn thi vào đại học nhưng riêng tôi thì không được, bị đẩy đi phát rẫy. Tôi viết thư cho cha tôi, ông gởi vào cho tôi 12 cuốn sách giáo khoa để tôi tự ôn, hôm thi ở trường Phan Sào Nam, gần ngã 7, môn sau cùng là môn Hóa, tôi làm có nửa tiếng là xong, xin ra ngoài rửa mặt cho nó mát. Ông giám thị thấy lạ xuống kiểm tra ngăn bàn xem tôi có mang cái gì vào để coppy không? Khi ra về ông bắt tay tôi nói: “Tôi tin là sẽ được gặp lại anh ở Trường Đại học Khoa học của chúng tôi” (sau là Đại học Tổng hợp). Sau đó tôi được nghỉ phép về quê, tôi báo với tất cả mọi người là “đậu rồi”, các bạn trẻ bây giờ chắc rất ít người dám tự tin như thế. Ngay thằng con tôi hồi thi Công nghệ TT, ngành lấy điểm cao nhất ở ĐH Bách khoa TPHCM, được trang bị tận răng, tôi còn tự đứng ra luyện thi môn Vật lý cho nó, cuối cùng nó cũng dư điểm đậu, nhưng trước hôm báo kết quả, cả đêm tôi đã mất ăn mất ngủ!
          Sau đó cuộc đời tôi còn bị oan nhiều lần nữa nhưng lần đau nhất, đúng là đòn đau nhớ đời, năm 1989. Lần ấy tôi được giao làm chủ nhiệm đề tài chiết xuất hoạt chất chống ung thư Vinblastin từ cây dừa cạn, hơi bị khó vì tỉ lệ rất thấp, một phần vạn, tức 10 tấn dược liệu như trà mới làm ra 1 kg. Chúng tôi đã thành công ở quy mô phòng thí nghiệm, làm được mấy gam; trước một kỳ nghỉ phép, tôi đã báo cáo “kết quả nghiên cứu khoa học” trước viện, sau khi nghỉ phép vào, tôi quá bất ngờ khi biết tin mình đã bị “chúng nó” cướp công, không cho làm chủ nhiệm đề tài nữa. Trước mặt con mụ viện trưởng mới lên là Đoàn Hồng Đào (em Đoàn Thúy Ba, thứ trưởng Bộ Y tế, theo San “hô” Huy Đức, từng là “bồ” Võ Văn Kiệt hồi trong rừng), tôi đã bật khóc vì bị giật khỏi tay cái đề tài đang làm dở dang như bị giật đứa con thơ của mình. Sau đó không có tôi thì cái đề tài cũng tịt, còn mụ viện trưởng không biết có phải do bị quả báo hay không mà bị ngã gãy xương vai!
          Sau đó cuộc đời còn giáng cho tôi nhiều cú nữa, oái oăm ở chỗ trí óc tôi thường bị thử thách cao độ, gần như bị dồn tận chân tường. Như có lần tôi vừa đi học 1 năm tiếng Anh về thì sau một tuần tôi phải đi thi tiếng Nga, chỉ học một ít ở trường gần như đã quên hết, mà thi trực tiếp với người Nga mới chết chứ. Vậy mà tôi vẫn đậu, được tin Nhà thơ Anh Thơ bảo “Cháu đúng là thông minh nhất!”. Lần khác xin được đi làm lại bị giao giải quyết cái đề tài cả ngành nông dược VN, bao GS, TS ở các trường đại học, các viện suốt 20 năm không làm được vì nó cứ cháy nổ, còn làm chết cả người. Vậy mà tôi cũng làm được, đi thi còn được giải thưởng nữa.
          Có thể dù là dân oan nhưng trí tuệ đã giúp tôi vượt qua được tất cả những khúc quanh của cuộc đời nên tôi không bất mãn; tôi cũng không tham lam, đố kỵ, ganh ghét nên đã không trở thành một kẻ chống đối, quấy rối nhố nhăng chăng?
          Có điều xã hội không phải ai cũng như tôi. Các vị lãnh đạo cần phải hiểu dân chịu oan ức là vô cùng khổ sở, kêu Trời Trời chẳng thấu hỏi đất đất không hay, có những vụ việc dân gởi hàng tạ đơn thư nhưng như đá ném ao bèo. Như vụ tôi chứng kiến rõ nhất là Cô Vũ Thị Hòa giúp các cơ quan và thân nhân tìm hài cốt liệt sĩ thất lạc. Những người trong cuộc nhờ cô đều xác nhận đúng, coi cô là đại ân nhân, Tướng Nguyễn Ngọc Doanh còn sẵn sàng chịu xử bắn trước tòa án binh nếu kết quả tìm kiếm sai. Nhưng cô lại bị một loạt các tỉnh, QK7, VTV vu khống tội lừa đảo. Thực tế tất cả các vụ cô không chủ động mà luôn được người ta mời thì sao là lừa đảo? Không có ai đi mời người khác lừa đảo mình cả; thứ hai lừa đảo phải gây thiệt hại, còn cô chỉ giúp người, mang lợi cho người, chịu thiệt về mình, sao lừa đảo? Là nhà báo phải tìm hiểu sự thật nhưng con Thu Uyên không phỏng vấn những người trong cuộc nhờ cô Hòa, chỉ chọn vài kẻ lưu manh thù cô vì lợi dụng cô không được phỏng vấn, tạo nhân chứng giả để hại cô. Vậy cô Hòa lừa đảo hay nó lừa đảo? Vậy mà nó còn được giải thưởng, vẫn cứ câng câng trưng cái mặt gian tà trên truyền hình cho thiên hạ coi chơi! Xã hội mình có còn luật pháp không?
Vì chuyện đền ơn đáp nghĩa là một chính sách lớn của chế độ; làm rõ trắng đen, công nhận các kết quả tìm kiếm đúng hàng ngàn liệt sĩ là một việc rất lớn, thuộc về cả quyền lợi lẫn danh dự của cả thân nhân lẫn bản thân các liệt sĩ; khả năng ngoại cảm đích thực được công nhận sẽ là vô giá, không gì sánh được trong việc tìm mộ đã mất dấu, trân trọng xử dụng sẽ mang lại lợi ích vô cùng to lớn về nhiều mặt. Ngược lại, như cô Hòa bị vu khống trên ti vi, trên các báo, cuộc sống của cô, của gia đình cô khốn khổ, thằng con cô phải bỏ học đi lang thang. Vì vậy mà tôi đã giúp cô làm một loạt đơn kiện gởi những quan chức có trọng trách, gởi cơ quan điều tra, gởi các cơ quan có trọng trách giám sát điều tra như Đoàn Đại biểu quốc hội, Mật trận Tổ quốc. Nhưng tất cả đều bặt vô âm tín. Cô hay hỏi tôi “Bao giờ người ta giải quyết anh?”. Tôi quá hiểu vấn đề nên trả lời cô: “Không bắt được bọn vu khống đi tù nhưng bảo vệ được mình cũng là tốt rồi cô”.
***
Vì vậy chuyện dân oan đúng là có thật. Do nền pháp luật của ta còn yếu kém hay do những người có trọng trách vô cảm? Có lẽ cả hai. Tất cả những bức xúc, những phản kháng của dân cũng từ đó mà ra. Vì vậy mà nhà nước cần phải giải quyết công minh vụ Đồng Tâm hiện thời tránh để người dân bị thiệt thòi, cũng phải rút ra bài học để không còn xảy ra những vụ như Đồng Tâm nữa. Nếu không đất nước sẽ bị đẩy gần hơn nữa đến “nguy cơ tồn vong”!
Cũng cần phải phân biệt dân oan với bọn cơ hội, chủ ý xuyên tạc, bịa đặt, kích động bạo loạn vì đủ thứ tham vọng, ảo tưởng của chúng. Cả dân oan cũng cần phải biết vì chúng không kích động dân oan thì kích động ai?
26-4-2017

ĐÔNG LA

Thứ Hai, 24 tháng 4, 2017

TS GIÁO DỤC NGUYỄN SĨ DŨNG THIẾU GIÁO DỤC PHÁP LUẬT

ĐÔNG LA
TS GIÁO DỤC NGUYỄN SĨ DŨNG
THIẾU GIÁO DỤC PHÁP LUẬT

Ông TS Nguyễn Sĩ Dũng, một quan chức Quốc hội mới về hưu, vừa có bài trên (vtc.vn) Anh-Chung-cam-ket-khong-truy-cuu-trach-nhiem-hinh-su-có-đúng? khiến tôi ngạc nhiên. Lâu nay trên ti vi thỉnh thoảng xuất hiện một số đại biểu quốc hội có dáng trí thức như GS Nguyễn Minh Thuyết, Nhà Sử học Dương Trung Quốc, TS Nguyễn Sĩ Dũng… Nhưng qua một số vụ việc thì với hai ông Thuyết và Quốc trong kha khá bài viết tôi đã chỉ ra họ trí thì thấp, thức thì sai, chỉ tài diễn; còn với TS Nguyễn Sĩ Dũng, hôm nay chúng ta thử xem ngài cựu nghị viên như thế nào?
Ông Dũng viết:
“Xin chúc mừng anh Nguyễn Đức Chung! Từ một người nổi tiếng của Hà Nội, anh đã trở thành một người nổi tiếng của cả nước”.
Tại sao một cựu nghị viên trí thức lại dùng cái thứ ngôn ngữ quảng cáo ba xu, coi việc một cán bộ thực hiện trọng trách thành công như một hành động “iêng hùng” vậy?
Nhưng cái chính là trình độ của ông cựu quan chức quốc hội thể hiện ở đoạn này:
“Điều duy nhất còn lại làm nhiều người băn khăn hiện nay là cam kết của anh Nguyễn Đức Chung không truy cứu trách nhiệm hình sự bà con Đồng Tâm. Một cam kết như vậy có căn cứ pháp luật không? Anh Chung có thẩm quyền để cam kết khác với các quy định của pháp luật không? Hay anh Chung bắt buộc phải làm như vậy để giải cứu con tin?
Xin thưa, anh Nguyễn Đức Chung hoàn toàn có căn cứ để cam kết như vậy. Mà căn cứ của anh là quy định của văn bản có hiệu lực pháp lý cao nhất ở nước ta – Hiến pháp năm 2013.
Là người tham gia biên tập Hiến pháp năm 2013, tôi có điều kiện biết được những điểm sáng đổi mới quan trọng của Hiến pháp. Một trong những điểm sáng chói lọi nhất của Hiến pháp mới là quy định: “Tòa án nhân dân có nhiệm vụ bảo vệ công lý” (Khoản 3, Điều 102, Hiến pháp năm 2013).
Công lý là giá trị Tòa án được giao nhiệm vụ bảo vệ, chứ không phải pháp luật. Điều đáng nhấn mạnh hơn nữa ở đây là Hiến pháp còn không hề nhắc tới việc Tòa án có nhiệm vụ phải bảo vệ pháp luật. Công lý là giá trị gì mà Hiến pháp lại coi trọng đến như vậy?”
Bây giờ chúng ta thử xem lại Hiến pháp là gì? Pháp luật là gì?
Hiến pháp là đạo luật cơ bản nhất, tức đạo luật gốc của một nhà nước, thể hiện ý chí và nguyện vọng của tuyệt đại đa số nhân dân.
(Xin lưu ý Hiến pháp VN hiện tại không thể hiện ý chí và nguyện vọng của ông Dương Trung Quốc vì ông ta là một trong hai(?) đại biểu quốc hội không bỏ phiếu thông qua)
Còn Pháp luật có nhiều định nghĩa và diễn giải, tôi thấy ý của Hans Kelsen, (General Theory of Law and State (Cambridge, MA: Harvard University Press, 1945) at 123-124) là rõ ràng nhất:
“…mối quan hệ giữa các quy phạm pháp luật trong một hệ thống pháp luật là mối quan hệ có tính thứ bậc nhất định… theo đó, từ một quy phạm mẹ có thể trở thành nền tảng để xây dựng hoặc nảy sinh ra nhiều quy phạm pháp luật con. Theo chuỗi liên hệ ấy, hệ thống pháp luật được thống nhất với nhau bởi một tập hợp các quy phạm pháp luật gốc. Các quy phạm gốc hoặc quy phạm cơ bản này thường chính là quy phạm nằm trong Hiến pháp của mỗi quốc gia”.
Như vậy Hiến pháp chính là luật “mẹ”, còn pháp luật chính là hệ thống luật “con”, tất phải thống nhất với nhau và tất cả các nhà nước đã là văn minh thì phải theo. Còn viết như ông Nguyễn Sĩ Dũng ở trên, ý là Hiến pháp “quy định “Tòa án nhân dân có nhiệm vụ bảo vệ công lý”… chứ không phải pháp luật”, nghĩa là nội dung Hiến pháp và Pháp luật khác nhau, mâu thuẫn nhau, chỉ có luật rừng và những chế độ mông muội mới như vậy mà thôi. Viết như vậy xem chừng ông TS ngành giáo dục, nguyên Phó Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội, lại khuyết mất giáo dục về luật pháp!?
Một cựu quan chức quốc hội còn nói lăng nhăng như vậy chả trách các phóng viên ở các báo bầy đàn tung hô ông Chủ tịch Hà Nội Nguyễn Đức Chung “phạm pháp” khi cam kết “không truy cứu trách nhiệm hình sự toàn thể dân Đồng Tâm”!
***
Nếu hiểu luật (không biết có luật mới thay đổi chưa?) ông Nguyễn Sĩ Dũng phải phân biệt được “phạm pháp” và “phạm pháp có dấu hiệu hình sự”. Người đứng đầu cơ quan hành pháp như ông Chung có quyền xử lý những người “phạm pháp” thuộc quyền, còn những người “phạm pháp có dấu hiệu phạm tội hình sự” thì thuộc quyền điều tra của cơ quan điều tra, viện kiểm sát có trách nhiệm truy tố và có tội hay không do tòa án xét xử. Chỉ có chế độ độc tài thì người như ông Chung mới cam kết như ở vụ Đồng Tâm.
Thực chất ông Chung không muốn làm sai như vậy mà khi đối thoại với dân Đồng Tâm ông nói: “Tôi từng làm điều tra, từng làm thủ trưởng cơ quan cảnh sát điều tra, giám đốc công an thành phố, hôm nay tôi về với tư cách chủ tịch TP. Tôi ghi nhận việc làm của bà con là từ bức xúc đất đai, từ việc bắt giữ người không công bố lệnh, không mặc trang phục, bắt đưa lên ô tô.
Tôi tin đất nước ta có truyền thống đánh kẻ chạy đi không đánh kẻ chạy lại. Luật pháp có quy định thành khẩn, khắc phục hậu quả, tôi tin bà con sẽ được giảm nhẹ”.
Nhưng theo ông Võ sư Lương Ngọc Huỳnh: “…nhưng cái căng nhất là dân đề nghị Chủ Tịch viết cam kết không truy cứu trách nhiệm hình sự, nói đi nói lại rất lâu cũng chưa đi đến thống nhất. Chủ Tịch đi thăm những người bị nhốt ở nhà văn hoá, và ở đây lại tiếp tục đối thoại về trách nhiệm hình sự của dân gần hai tiếng đồng hồ căng thẳng, đến lúc này chị Đề và an Điều nói rằng nếu Chủ Tịch không ký văn bản thì chúng tôi sẽ tự tử trước mặt Chủ Tịch, thật là một tình huống bất ngờ và cuối cùng Chủ Tịch suy nghĩ và quyết định đồng ý ký văn bản, sau khi ký xong vì không mang theo con dấu, Chủ Tịch đã lăn tay điểm chỉ…”
  Như vậy do tình thế bắt buộc ông Chung đã không cứng nhắc mà linh hoạt giải quyết, một người lãnh đạo cần phải hành động như vậy, cần phải chấp nhận cái sai nhỏ để tránh được thảm họa, theo ngôn ngữ triết học là rất “biện chứng”. Ca ngợi ông Chung là phải ca ngợi như vậy, còn ca ngợi một hành vi phạm pháp, một người hành pháp lạm quyền tư pháp, thay tòa án xử tất mọi chuyện thì thử hỏi nhà nước còn pháp luật không? Nên nhớ pháp luật là thống nhất, nếu chấp nhận người ta có quyền làm sai vì thiện ý thì cũng phải chấp nhận người ta làm sai vì ác ý, lúc ấy sao có thể phản đối?
***
  Viết như ông Nguyễn Sĩ Dũng cũng chứng tỏ thông tin của Ban Tuyên giáo TW như đã công bố dưới đây hoàn toàn sai:
Năm 1980, Thủ tướng Chính phủ giao Bộ quốc phòng xây dựng sân bay Miếu Môn có phần đất xã Đồng Tâm (huyện Mỹ Đức) nhưng không thực hiện, gần đây giao cho Tập đoàn viễn thông quân đội Viettel tiếp nhận quản lý sử dụng vào công trình quốc phòng A1, trong đó bao gồm 46 ha thuộc xã Đồng Tâm (huyện Mỹ Đức). Một số người dân thôn Hoành, xã Đồng Tâm đã lấn chiếm canh tác, xây dựng công trình trên diện tích này.
Do có sự tham nhũng, buông lỏng quản lý của chính quyền địa phương, để xảy ra tình trạng lấn chiếm, sử dụng, xây dựng công trình trên đất quốc phòng nên người dân trên địa bàn xã Đồng Tâm đã có đơn thư khiếu tố lên các cơ quan của huyện và thành phố. Trong đơn có 48 nội dung khiếu tố có 25 nội dung có cơ sở, 23 nội dung không có cơ sở. Huyện Mỹ Đức rồi Thành phố HN đã giải quyết, đã khai trừ Đảng, cách chức, cảnh cáo, khiển trách một số cán bộ chủ chốt xã Đồng Tâm, đã khởi tố vụ án và bắt tạm giam 2 bị can (nguyên chủ tịch xã, nguyên cán bộ địa chính xã).
Nhưng còn một số nội dung tố cáo của dân thôn Hoành mà UBND Thành phố Hà Nội đã kết luận không có cơ sở giải quyết, giao UBND huyện Mỹ Đức giải thích, nhưng số công dân khiếu kiện vẫn không chấp hành.
Từ cuối năm 2016 đến nay, khi Tập đoàn Viễn thông quân đội Viettel nhận bàn giao diện tích đất trên để thi công, một số công dân xã Đồng Tâm tiếp tục khiếu kiện, tổ chức các hoạt động “đòi đất” quốc phòng tại khu vực đồng Sênh, nơi huyện Mỹ Đức, thành phố Hà Nội nơi Bộ Quốc phòng đã khẳng định là đất quốc phòng.
Họ tổ chức nhiều hoạt động ngăn cản công tác giải phóng mặt bằng, chiếm đất, tổ chức tuần hành đông người kéo đến Trụ sở tiếp dân của Trung ương để gửi đơn khiếu kiện.
 Công an Thành phố, Cục điều tra hình sự Bộ quốc phòng đã ra quyết định khởi tố vụ án “gây rối trật tự công cộng”, “Chống người thi hành công vụ” và  “Vi phạm các quy định về sử dụng đất đai”.  Ngày 15/4/2017, Công an Thành phố đã bắt 04 người. Dân xã Đồng Tâm đã bao vây, đập phá 05 xe ôtô của lực lượng chức năng, bắt giữ 38 cán bộ huyện Mỹ Đức và cán bộ, chiến sỹ Công an thành phố Hà Nội, giam tại Nhà văn hóa thôn Hoành, chặt cây to chắn đường vào làng; chuẩn bị gậy sắt, đất, cát và vôi bột, xăng, kẻng sẵn sàng chống trả khi lực lượng chức năng tổ chức phương án giải cứu số cán bộ, chiến sĩ bị giữ.
Lãnh đạo Thành phố trực tiếp tuyên truyền, vận động với số cầm đầu, quá khích, giải thích rõ việc bắt giữ người là hành vi vi phạm pháp luật; yêu cầu họ thả cán bộ, chiến sỹ bị bắt giữ trái pháp luật. Nhưng các đối tượng không hợp tác, ném cát, sỏi, đá vào các tổ công tác làm một số cán bộ, chiến sỹ công an thành phố bị thương.
Đây là những hành vi vi phạm pháp luật nghiêm trọng, cần phải xử lý nghiêm minh.
***
Nếu ông Nguyễn Sĩ Dũng cũng như tất cả những ai to mồm nhân đạo chủ nghĩa thực sự vì dân thì phải chỉ ra những nguyên nhân dẫn đến hành động phạm pháp của dân Đồng Tâm. Trước hết là sự sai sót của chính phủ về việc quy hoạch treo, lãng phí đất đai suốt nhiều năm; sai sót của quân đội quản lý đất được giao không chặt; sự phạm pháp của quan chức địa phương tham nhũng, chiếm dụng đất.
Cụ thể, cần phải xem xét và giải quyết đúng theo pháp luật thông tin của những người dân Đồng Tâm đưa ra trong cuộc đối thoại với ông Nguyễn Đức Chung vừa qua:
 Ông Bùi Viết Hiểu – 75 tuổi, ngụ thôn Hoành nói nếu Tập đoàn Viettel vào làm theo đúng 47,36 ha thì người dân không ai dám nói nhưng đằng này lại làm trên đất nông nghiệp 59 ha người dân sản xuất lâu nay, trong khi chưa có văn bản nào cho thấy đó là đất được giao cho Viettel vì Quân chủng Phòng không không quân chỉ giao cho Tập đoàn Viettel sử dụng đất sân bay Miếu Môn.
Ông Trần Viết Lễ, người dân xóm 3 thôn Hoành, cho rằng đất đồng Sênh là đất từ đời ông cha để lại. Từ những năm 1950 nhân dân đã sản xuất.
Năm 1980, Hội đồng Bộ trưởng ký quyết định thu hồi 47,36 ha trong số 106 ha đất đồng Sênh, còn diện tích 59 ha vẫn sản xuất bình thường. Sau đó thì lại nói diện tích 59 ha là đất quốc phòng rồi sau đó thì có đối tượng xã hội định lấy đất. “Nguyện vọng của nhân dân Đồng Tâm chỉ muốn nếu thu hồi phải có giấy tờ, sao không có giấy tờ mà cứ nói đó là đất quốc phòng, cho nên, chúng tôi rất bức xúc”.
Xem xét thấu đáo, giải quyết công minh tất cả dựa trên những điều đó sẽ tránh thiệt thòi cho người dân và đồng thời cũng là căn cứ để giảm nhẹ sự phạm pháp của họ, chứ không chỉ đơn giản là hả hê theo đuôi bọn kền kền dân chủ trước việc “nhà nước thua nhân dân”!
Còn cải lương, diễn tuồng nhân đạo, hô hào dân chủ, không còn kỷ cương phép nước, dẫn đến loạn ly, nội chiến thử hỏi những trò diễn tuồng tệ hại đến mức nào?
Quan sai, quan tham, dân gian… gây ra hỗn loạn, cuối cùng các chiến sĩ công an sẽ là người chịu trận, làm tròn nhiệm vụ thì là “đàn áp nhân dân”, không thì bị “nhân dân” tóm, không ra thể thống gì, bảo vệ mình không nổi thì sao bảo vệ được trật tự trị an, bảo vệ được cuộc sống thanh bình của nhân dân?!
24-4-2017
ĐÔNG LA
(Nhà Phê bình Lý luận, Hội Nhà Văn VN)


Thứ Bảy, 22 tháng 4, 2017

GIẢI TRÍ CUỐI TUẦN: TIẾN SĨ NGUYỄN THỊ TỪ HUY – HÃY TỰ BIẾT MÌNH

ĐÔNG LA
GIẢI TRÍ CUỐI TUẦN:
TIẾN SĨ NGUYỄN THỊ TỪ HUY –
HÃY TỰ BIẾT MÌNH

Vụ Đồng Tâm như thế là tạm ổn, các chiến sĩ công an đã “thua nhân dân” một cách vinh quang trở vể, giả sử nếu các bạn có nổ súng một phát làm bị thương một “nhân dân” thì bọn “kền kền dân chủ” sẽ gào thét như thế nào? Và những “tổ chức nhân quyền” trên thế giới sẽ lại chõ mõm vào nội tình nước ta như thế nào?
Gần đây, sắp đến ngày 30-4, thấy cô TS Văn chương Từ Huy phỏng vấn ông nhà văn Vũ Thư Hiên về Bác Hồ, tôi chưa đọc mà copy để đó nếu cần thì coi; trước đó ông Nhà Văn Phạm Viết Đào cũng viết một loạt bài thâm cung bí sử về những chuyện Bác Hồ với các vị lãnh đạo và giữa các vị lãnh đạo với nhau “bằng mặt mà không bằng lòng”.
Cuộc sống loài người rất phức tạp, không phải như đường thẳng, cái gì cũng có thể có, những người quảng đại, minh triết nhìn cuộc sống một cách toàn diện, nhiều mặt, thấy được những cái chính yếu, lớn lao và không chấp những chuyện vặt; như lịch sử VN thì từ mất nước, chết đói được như hôm nay là quá tốt rồi; trái lại những kẻ thiển cận, ti tiện lại thường khoái trá dán mắt, chúi mũi vào những chỗ tăm tối, hôi thối để nhận diện, hít hà lịch sử theo cái nhận thức của chúng.
Trong bài vừa viết về Đồng Tâm khi tôi viết: “Tiếc là cũng như nhiều lĩnh vực trong xã hội còn yếu kém nền pháp luật của chúng ta đúng là còn rất yếu kém. Một mặt pháp luật không nghiêm, nhất là đối với bọn trí thức ngu dốt, lưu manh, tự do xuyên tạc, phóng đại, chửi chế độ như hát hay” chính là viết về loại như Từ Huy, Viết Đào. Thực tế trong giới văn chương đúng là có nghịch lý, nhiều “đứa” cái tôi rất cao nhưng tâm địa lại rất thấp, tri thức cũng rất dốt. Như cỡ TS Từ Huy, Nhà văn Phạm Viết Đào, v.v… tôi vẫn chỉ coi là “kền kền dân chủ” thôi, còn phải Cao Xuân Huy, Hoàng Minh Chính, Nguyên Ngọc, Chu Hảo, v.v… thì tôi mới tạm coi là “trí thức”.
Mấy ngày nay không biết có phải vì câu “trí thức ngu dốt” mà người ta tìm đọc trong blog của tôi một bài tôi viết về cô Từ Huy nói trên. Vậy hôm nay cuối tuần đăng lại bài này để độc giả giải trí, có điều để giải trí được cũng lại hơi bị khó!
22-4-2017
ĐÔNG LA
BÀI LIÊN QUAN:

Trên thethaovanhoa.vn trong bài  Tiến sĩ Nguyễn Thị Từ Huy: Để đi đến sự thật, cần biết tự hoài nghi , cô đã nói: “Tiểu thuyết mới và Robbe-Grillet đã cuốn hút tôi, bởi sự khó hiểu, tính chất phức tạp và sự khác biệt của nó”.
Như vậy, Từ Huy đã bị cuốn hút bởi những cái “mới”; “khó hiểu”, “phức tạp”. Âu cũng là lẽ thường tình của một người tự tin, muốn phấn đấu vươn lên, chứng tỏ mình. Tôi cũng từng như vậy, vì tò mò tôi cũng đã tìm hiểu, nhưng không chỉ lý luận văn học mà còn tất cả những gì làm nên nhận thức của nhân loại, từ lý luận văn học, triết học, cho đến khoa học. Còn Từ Huy, e rằng cô chỉ chạy theo cái lấp lánh của những khái niệm, cô đã không tỉnh táo để thấy cái mang danh là “mới” ấy nhưng về thời gian thì cũng đã cách nay nửa thế kỷ rồi!
Nước Pháp và mấy nước Châu Âu vốn là những nước háo danh, người ta đã thi nhau đưa ra đủ thứ trường phái, rồi ai cũng tự cho mình là sáng tạo đích thực, là chân lý nghệ thuật. Khởi đầu là trong hội họa người ta đã cho việc vẽ giống thật là sao chép tầm thường, Chủ nghĩa Ấn tượng đã ra đời. Các hoạ sĩ cho rằng phải vẽ ngoài trời mới thu giữ được những khoảnh khắc thoáng hiện của hiện thực sống động, chú trọng thể hiện ảnh hưởng của sự chiếu sáng hơn là quan tâm đến đường nét. Picasso chê: “Làm sao cái chốc lát đổi thay chập chờn bên ngoài sự vật lại có thể là sự thật duy nhất mà người nghệ sĩ một đời theo đuổi”. Và, Chủ nghĩa Lập thể hình thành với ý muốn thể hiện được “cái bên trong” và cái “nhiều mặt” của sự vật, với một ngôn ngữ hội họa là những hình khối, những mặt phẳng. Rồi đến lượt Chủ nghĩa Lập thể cũng lại bị chê là đã coi thường hình thể hài hoà của tự nhiên. Chủ nghĩa Đađa, một chủ nghĩa “phá phách”, cho nghệ thuật chính là  sự phá vỡ cái cũ, chống lại trật tự tự nhiên để tạo ra một trật tự mới, trật tự của những cái phi lý. Theo Arp: “Định luật của cái ngẫu nhiên là định luật bao trùm lên tất cả mọi định luật”. Chủ nghĩa Siêu thực thoát thai từ Chủ nghĩa Đađa, trong Tuyên ngôn Siêu thực, Breton cho “hình ảnh siêu thực” chính là sản phẩm trùng hợp giữa hai thực tế khác nhau, một thực tế có thực và một thực tế có trong tiềm thức. Nhưng đến lượt Chủ nghĩa Siêu thực cũng lại bị chê bởi một trong những chủ soái của một chủ nghĩa khác: Chủ nghĩa Hiện sinh, Camus viết: “Thật là một cuộc nổi loạn thực sự… Sự phủ nhận của nó với mọi cái là rõ nét, sắc bén và đầy tính khiêu khích”! (dẫn theo cuốn : “Những bậc thầy văn chương thế giới tư tưởng và quan niệm, Lê Huy Hòa, Nguyễn Văn Bình soạn, nxb Văn học, 1995; cả cuốn về Mỹ thuật hiện đại nữa, tìm mãi chưa ra).
Như vậy cái nào là chân lý nghệ thuật? Hay sự sáng tạo văn chương nghệ thuật đã bị biến thành trò chơi, thay đổi như “mốt” thời trang? Còn Từ Huy? Trong cái khối rubic các trường phái kia, cô cũng nhanh tay chọn lấy một “chân lý”? Khi được hỏi:
- Luận án … của chị về trào lưu “tiểu thuyết mới”, … ở Pháp vào các thập kỷ 1960-1970, … Lý do nào khiến chị đặc biệt quan tâm đến trào lưu này? Phải chăng vì nó phản ánh một cách nhìn khác về thực tại, báo hiệu và mở đường cho tư duy “hậu - hiện đại” ngày nay?
Từ Huy trả lời:
- Tiểu thuyết mới và Robbe-Grillet đã cuốn hút tôi, bởi sự khó hiểu, tính chất phức tạp và sự khác biệt của nó so với những hình thức văn học mà tôi từng biết trước đó. Nếu tiểu thuyết mới còn tiếp tục cuốn hút tôi, thì đó không chỉ vì những đặc trưng hình thức: tính chất mảnh, tính chất phân rã, sự phá sản của cái gọi là đại tự sự...
“Đại tự sự” là khái niệm của Chủ nghĩa Hậu Hiện đại, như chế độ của xã hội VN ta là  “đại tự sự”. Như vậy, chế độ “đại tự sự” XHCN ở Việt Nam, đã đầu tư cho một nghiên cứu sinh say mê nghiên cứu “sự phá sản” của chính mình! Thật là ngược đời, để cuốn theo cái niềm say mê đó, có lẽ Từ Huy nên nhận “học bổng” của những người chống chế độ  thì phù hợp hơn.
Vậy “đại tự sự” là gì?
Chủ nghĩa Hậu hiện đại có khái niệm métarécit, dịch sang tiếng Anh là metanarrative, có người dịch là siêu văn bản, có người dịch là đại tự sự (như Từ Huy dùng).
 Theo Lyotard, tinh thần hậu hiện đại sinh ra là để chống lại sự độc tài của các chủ thuyết mà ông gọi là các siêu văn bản (métarécit). Chủ nghĩa Hậu hiện đại coi trọng vai trò cá nhân, các nhóm, các lý thuyết nhỏ, những tiểu văn bản (petits récits), đề cao cái tạm thời, cái ngẫu nhiên, không coi trọng tính ổn định, tính hợp lý hay sự thật khách quan. Trong đó tất cả mọi ý kiến đều có quyền hiện diện, kể cả sự bất đồng và nói sai (paralogie). Lyotard viết: "Nói một cách giản dị nhất, người ta coi "postmoderne" là sự không tin vào những lý thuyết lớn, siêu văn bản (métarécits) (ý nói những chủ nghĩa)”.
      Trong bài CHỦ NGHĨA HẬU HIỆN ĐẠI VÀ ẢNH HƯỞNG Ở NƯỚC TA tôi đã viết: “Chủ nghĩa Hậu hiện đại cũng như mọi trào lưu đã xuất hiện khác đều có phần có lý. Tư tưởng chống giáo điều, chống khuôn mẫu xơ cứng, áp đặt, đấu tranh cho bình đẳng, dân chủ, vai trò cá nhân; phá vỡ những quy phạm nghệ thuật mòn cũ… là những mặt tốt. Nhưng ở ta, tiếp thu nó với ý thức mê muội, nô lệ, đề cao một cách phi lý, áp dụng một cách cực đoan thì khó mà được ủng hộ rộng rãi. Về mặt tư tưởng, sự cực đoan theo tinh thần hậu hiện đại sẽ dẫn đến sự hỗn loạn vô chính phủ…  Trong văn chương nghệ thuật, sự cực đoan của chủ nghĩa hậu hiện đại sẽ biến nó thành trò chơi lập dị, vô nghĩa”.
Tiếc rằng Từ Huy đúng là đã chạy theo những tín điều nghệ thuật như mốt thời trang mà không đủ trình độ để “tự biết”, cô nói về Tiểu thuyết mới:
“… trong cách nhìn của Tiểu thuyết mới, cũng như trong cách nhìn của hiện tượng học, chiều sâu của sự vật nằm trong chính cái bề ngoài của nó, tương tự như bản chất của sự vật chính là ở trong hiện tượng mà nó biểu hiện. Đấy là lý do vì sao Robbe-Grillet và tiểu thuyết mới đề cao cái bề ngoài. Đây chính là một cái nhìn khác về thực tại”.
Hồi nhỏ tôi đã xem một bộ phim có cảnh hai đứa trẻ học bài trở thành rất nổi tiếng hồi ấy: “Rắn là loài bò, rắn là loài bò, sát không chân, sát không chân”. Giờ đây đọc đoạn văn trên tôi lại thấy có một cô TS cũng nói như thế.
Trong xã hội loài người, cái điều có rất nhiều hiện tượng và bản chất không trùng nhau đã là hiển nhiên. Như việc tên kẻ cướp giết người cướp của thì hành động giết người đúng là ác, nhưng hành động bắn tử tội hoặc quân xâm lược thì cũng là giết người nhưng bản chất lại là việc thiện. Trong toàn bộ hành trình vươn tới những nấc thang khác nhau của nền văn minh, công việc chủ yếu của loài người là vén bức màn hiện tượng để nhìn sâu vào bản chất, kể cả những sự việc trong xã hội lẫn những sự vật trong tự nhiên.
Nếu Từ Huy tin theo điều “chiều sâu của sự vật nằm trong chính cái bề ngoài của nó” thì hai chất cùng là muối của Natri (Na) và cùng là bột màu trắng: Clorua Natri (NaCl) và Cyanua Natri (NaCN). Chúng đều “trắng” đấy, theo “thuyết” trên thì chúng sẽ cùng “bản chất”, nhưng Từ Huy thử cho NaCN vào nồi canh thay cho NaCl mà ăn thử xem có sùi bọt mép ra ngay lập tức không?
Có điều viết như trên, cho đó là “cách nhìn của hiện tượng học”, thì Từ Huy lại “không biết” gì về Hiện tượng học cả. Hiện tượng học không có phân chia bản chất với hiện tượng theo lẽ thường, nên không có chuyện đồng nhất hai cái như trên.
Hiện tượng học không chỉ là “mốt” của nhóm “văn sĩ chuộng lạ” ở nước ta, mà ngay cả Kundera cũng từng lấy nó làm cơ sở triết lý cho văn chương của mình. Trong cuộc trò truyện với Christian Salmon, Kundera nói: “Thi sỹ là anh chàng trẻ tuổi được mẹ dắt tay đến trưng bày trước cái thế giới mà anh ta không thể bước vào được". Anh thấy đấy, định nghĩa ấy không phải là xã hội học, không phải là mỹ học, cũng chẳng phải tâm lý học”. C.S: “Nó là hiện tượng học”.  M.K: “Tính từ này không tồi, nhưng tôi tự cấm mình dùng. Tôi quá sợ các vị giáo sư coi nghệ thuật chỉ là một thứ phái sinh của các trào lưu triết học và lý thuyết. Tiểu thuyết biết đến cõi vô thức trước Freud, biết đến đấu tranh giai cấp trước Marx, nó thực hành hiện tượng học (cuộc tìm kiếm bản chất các tình huống của con người) trước các nhà hiện tượng luận. Tuyệt vời biết bao các “cảnh mô tả kiểu hiện tượng học” ở Proust là người chưa từng biết một nhà hiên tượng học nào!”
            Vậy Hiện tượng học là gì? Có lẽ cũng cần bỏ chút thì giờ phân tích đôi nét chính của một trào lưu có ảnh hưởng mạnh đến văn hóa tư tưởng các nước phương Tây trong thế kỷ XX.
Husserl, người sáng lập ra Hiện tượng học, cho rằng hệ thống triết học cả duy tâm lẫn duy vật đã bỏ quên con người, vì thế ông muốn sáng lập một trường phái triết học mới mang ý nghĩa nhân sinh: “nhiệm vụ của nó là làm rõ cảm giác của con người về thế giới này”. Đặc thù của Hiện tượng học là mô tả sự tự sinh của ý thức, cái ý thức luôn hướng về đối tượng nào đó (tính cố ý, ý hướng tính), rồi sẽ nhận thức đối tượng đó bằng cảm tính chủ quan của mình, ban bố cho nó ý nghĩa. Sẽ không có duy tâm hay duy vật theo lý thuyết cũ mà chỉ có trạng thái nối liền liên khách chủ thể (Relation sujet-objet), đó chính là cái trạng thái mà Husserl gọi là sự suy tư về chính chủ thể suy tư. Nếu Descartes cho sự tồn tại của con người là sự suy tư "Cogito, ergo sum" thì Hiện tượng học của Husserl còn đi xa hơn: “Cogito, ergo cogito cogitatum”. Nghĩa là suy tư về cái tôi khi nó suy tư về sự suy tư. Sự suy tư đó chính là những hiện tượng tự sinh trong ý thức. Và để nắm bắt được ý thức thuần tuý, Husserl đã đưa ra phương pháp epoché (έποχή) hoặc "bracketing" (cô lập, để trong ngoặc) đối tượng nhận thức. Theo Từ điển, “Ý thức thuần túy” theo Husserl là: “sự gột rửa của ý thức khỏi những sơ đồ, những giáo điều, những khuôn mẫu tư duy”. Đó là “tái tạo trường tư tưởng trực tiếp, trường các ý nghĩa giữa ý thức và đối tượng”. Khi ấy ý thức và đối tượng gắn chặt với nhau thành một đối tượng duy nhất và có tính lưỡng diện - đứng về phía chủ thể thì gọi là noèse, đứng về phía đối tượng thì gọi là noème. Chính Husserl đã diễn giải quá trình đó đại ý: Trong trạng thái ấy chủ tri dừng ngay mọi phán đoán có liên quan, đặt đối tượng trong ngoặc, chỉ hướng tới những gì là bản chất nhất của nó, như tri giác về “ngôi nhà” thì vẫn là tri giác về “ngôi nhà”, “ngôi nhà được nhận thức”, ngôi nhà được đặt trong ngoặc, tự thân nó vẫn sống động, chẳng hạn như các quang cảnh về, dáng-vẻ-ở-một-khoảng cách từ, v.v…, và chúng sản sinh ra ý thức vẫn về chính ngôi nhà đó, lưu giữ một cách chân xác mỗi loại tư duy, mỗi loại “tôi trải nghiệm”, “tôi tư duy”, “tôi cảm nhận”, “tôi mong muốn” về ngôi nhà đó, v.v…
Tóm lại, theo từ điển Triết học, Hiện tượng học là “Khuynh hướng duy tâm chủ quan” nhưng theo “kiểu” riêng của Husserl.
Như vậy, ta thấy Hiện tượng học có thể có ý nghĩa khi ta khuôn nó trong một phạm vi nghiên cứu riêng về phân tích tâm lý: trước cùng một sự vật hoặc sự việc, tùy theo từng người, sẽ “tự sinh” các cảm nhận khác nhau. Nó có thể rất có ích cho các nhà văn xây dựng chiều sâu tâm trạng, thế giới tinh thần phong phú của nhân vật. Còn coi Hiện tượng học là triết học cao hơn cả duy tâm, duy vật, là chân lý cuộc sống thì phải xem lại. Bởi con người luôn có tốt, xấu, giỏi, dốt khác nhau, nhận thức của một thằng kẻ cướp cũng được coi trọng như một nhà phát minh; xã hội không còn chuẩn mực về tri thức và đạo lý nữa thì sẽ như thế nào?
Chủ nghĩa Hiện sinh ra đời sau Hiện tượng học đã chịu ảnh hưởng nhiều từ nó. Đó là một chủ nghĩa đề cao tự do cá nhân, cho con người không phải chịu ràng buộc bởi tự nhiên cũng như xã hội. Khi cực đoan, một số người đã đua nhau sống theo bản năng, tự nhiên chủ nghĩa, có thời thanh niên ở một số nước phương Tây đã đua nhau để nguyên râu tóc, lũ lượt kéo nhau lên rừng sống bằng rau trái, tự nhiên khỏa thân, tự do chung chạ v.v… Sau nữa, Chủ nghĩa Thực dụng ra đời cũng dựa trên cái Tôi “Không có cái gì gọi là chân lý khách quan mà chỉ có chân lý của cái tôi. Chỉ có cái gì có lợi cho tôi sẽ là chân lý”!
Mặt khác, ở câu trên, Từ Huy một mặt viết: “chiều sâu của sự vật nằm trong chính cái bề ngoài của nó” nhưng câu liền kề lại viết ngược lại:
“Các nhà tiểu thuyết mới tự nhận là họ có một cái nhìn chính xác hơn về thực tại. Vì thực tại đôi khi không phải là cái mà người ta có thể xác quyết chắc chắn; đôi khi nó là cái lẩn đi dưới cái nhìn của chúng ta, dưới sự phán xét của chúng ta; đôi khi nó không phải cái mà ta tưởng là nhìn thấy, nắm bắt được hay hiểu rõ. Đó là cái nhìn của một “kỷ nguyên hoài nghi (từ dùng của Nathalie Sarraute)”.
Trong quá trình nhận thức, khám phá, nhất là đối với những nhà nghiên cứu thì đúng là cần phải biết “hoài nghi” các kết quả để không bị lầm lẫn, còn đối với mọi mặt trong xã hội, một xã hội sống với tinh thần hoài nghi thì sẽ làm được cái gì?
Ngoài việc đề cao, tích cực tuyên truyền về “Tiểu thuyết mới”, “Hiện tượng học”, “Hậu hiện đại”, v.v…, tôi cũng rất bị bất ngờ khi Từ Huy cũng lại cố công tuyên truyền về Nietzsche. Cơ sở để Từ Huy thần phục  Nietzsche chính là cuốn Nietzsche và triết học của Gilles Deleuze mà cô đã dịch và xuất bản qua một lời giới thiệu: “tôi vui mừng thấy Nietzsche trở lại một cách mới mẻ, hiện đại hơn với công trình Nietzsche và triết học của triết gia Gilles Deleuze qua bản chuyển Việt ngữ của Nguyễn Thị Từ Huy và lời giới thiệu trân trọng, công phu của học giả Bùi Văn Nam Sơn (Tủ sách tinh hoa, NXB. Tri thức, 2010)”.
Vậy Nietzsche là ai?
Theo Từ điển triết học (NXB Tiến bộ Matxcơva, bản dịch tiếng Việt của Nxb Sự thật Hà nội, 1986, tr. 412): “Học thuyết Nít-sơ đã là một trong những nguồn gốc của hệ tư tưởng phát-xít”; Theo Bachkhoatoanthu của BỘ VĂN HÓA - THÔNG TIN: “Friedrich Nietzsche (1844 - 1900), nhà triết học Đức, đại biểu của chủ nghĩa phi lí và ý chí luận, … Chết trong trạng thái điên”; “CHỦ NGHĨA PHI ĐẠO ĐỨC: quan niệm vứt bỏ mọi tiêu chí đạo đức, lấy tính vô đạo đức làm nguyên tắc của hành vi”; “và trong sự phát triển của tư tưởng đó đã sinh ra thuyết "siêu nhân". Ông là người theo ý chí luận triệt để, cho rằng ý chí quyết định hết thảy, và chính "ý muốn quyền lực" là động lực quyết định mọi quá trình xã hội và tự nhiên. Qua những luận đề nói trên, Nitsơ công khai tán dương sự bóc lột, sự đàn áp và xâm lược, cũng như sức mạnh”; “Những khía cạnh tiêu cực trong triết học của Nitsơ cũng đã bị bọn phản động khai thác, đặc biệt là  bọn Quốc xã”.
Trong bài Phê phán và siêu nhân được đăng bởi nguyentrongtao, Từ Huy đã “biện minh” cho Nietzsche như sau: “Phê phán là hành vi dẫn tới sự vượt lên đó, dẫn tới sự hình thành của siêu nhân. Và bất kỳ ai có khả năng tự phê phán, có khả năng tự hủy diệt mình đều mang trong mình siêu nhân, hay nói theo cách của Nietzsche, đều là nơi trú ngụ của siêu nhân. Khi tập trung làm sáng rõ điểm này, Deleuze đã góp phần “giải oan” cho Nietzsche ở một trong những vấn đề dễ gây hiểu lầm nhất trong tác phẩm của ông. Siêu nhân, qua lý giải của Deleuze, không phải là kẻ dẫm đạp lên người khác, không phải là kẻ thống trị những ai yếu hơn[6]. Trái lại, siêu nhân sở dĩ mạnh là vì biết vượt qua chính mình, và biết để cho người khác vượt qua mình, biết rằng mình chỉ là một giai đoạn “chuyển tiếp”, chỉ là một “sự suy tàn”, biết chấp nhận tự tiêu vong”.
Theo Đạo Phật: “Thân vô thường, tâm vô ngã”. Cái “tôi” thực chính là thần thức có thể luân hồi tái sinh qua nhiều kiếp trong những cái Tôi chiếm hữu mỗi người trong một kiếp. Vì thế cái Tôi không thực, chỉ là giả tạm, nhưng lại sinh ra tham, sân, si làm khổ người ta. Cái Tôi luôn có khuynh hướng tự tôn, bành trướng, sinh ra lòng tham không cùng, nên pháp tu chính của Đạo Phật là chế ngự cái Tôi, là Thiền, là trở về KHÔNG. Vì thế Đạo Phật có ý nghĩa rất lớn trong giáo dục đạo đức xã hội, ngoài ra còn có giá trị về Y học và cả trong khoa học nữa. Trong khi đó, thuyết “siêu nhân” của  Nietzsche lại đề cao cái Tôi một cách cực đoan nên thực sự là phản giáo dục. Còn chuyện “phê bình và tự phê bình” đã là lẽ tự nhiên của mỗi sự phát triển lành mạnh, nhưng cái chính là người ta có vượt qua được cái Tôi để thực hiện phê và tự phê hay không mới là quan trọng. Còn quan niệm về “siêu nhân” của Nietzsche được Deleuze “giải oan” mà Từ Huy đã tin theo: “Phê phán là hành vi dẫn tới sự vượt lên đó, dẫn tới sự hình thành của siêu nhân. Và bất kỳ ai có khả năng tự phê phán, có khả năng tự hủy diệt mình đều mang trong mình siêu nhân” thực sự là phản thực tiễn và phản khoa học. Bởi người ta chỉ phê phán cái yếu kém, cái sai, để thành người tốt hơn, giỏi hơn. Sự phát triển về khả năng và nhận thức là cả một quá trình tích lũy, mỗi thành tựu đều phải trả giá rất đắt mới có được; mỗi người, mỗi xã hội, cũng như cả nền văn minh đều phải phát triển trên nền tảng có sẵn đó, có phê phán là phê phán cái yếu kém, cái sai sót còn tồn tại để tiến lên, chứ “tự hủy diệt” thì chỉ có thành thằng điên, thành thằng phát-xít (với mỗi cá nhân) và  rớt xuống vực thẳm (với cấp độ xã hội) mà thôi!
Để khách quan, ta hãy xem Will Durant, “một ông nghè triết học của đại học Columbia”, trong Câu chuyện Triết học (The Story of Philosophy - Will Durant, Trí Hải và Bửu Đích dịch, Viện Đại Học Vạn Hạnh, 1971), cho biết Nietzsche đã quan niệm về thiện ác như sau: “…chàng sẽ không ngần ngại "Ác" (boese) nếu mục đích của chàng đòi hỏi; "Thiện là gì? Tất cả những gì tăng trưởng cảm thức quyền lực, ý chí quyền lực, chính quyền lực, ở trong người.  Ác là gì?  Là tất cả những gì sinh ra từ sự yếu hèn"”; “Do đó mọi chiến tranh đều tốt, bất chấp cái ti tiện tầm thường của những nguyên nhân gây ra nó vào thời đại này”; "một cuộc chiến tranh tốt đẹp sẽ thần thánh hoá mọi nguyên nhân".
Trong “Zarathustra đã nói như thế”, chính Nietzsche cũng viết: “Con người cũng như cây cối vậy. Hễ nó càng muốn vươn lên những vùng trời cao vút và rực sáng bao nhiêu thì những gốc rễ của nó càng phải đâm sâu vào lòng đất… vào sự ác xấu! Phải, vào sự ác xấu!”
Đất nước ta đến tận hôm nay vẫn là một nước yếu kém về nhiều mặt. Chúng ta từng ngây ngô nghĩ rằng đã đánh thắng được “đế quốc to” thì ta cái gì cũng làm được. Nhưng thật kỳ lạ, có những cái trong hiểm nguy, một mất một còn, không chỉ cần ý chí mà đòi hỏi cả trí thông minh nữa, chúng ta đã làm được những điều mà thế giới nghĩ rằng ta không thể nào làm được; trái lại, trong cuộc sống thanh bình, có những cái những nước phát triển làm được thì ta đến hôm nay, và có lẽ còn lâu nữa, vẫn chưa làm được! Chính vậy, cái chính sách bế quan tỏa cảng ngày nào đã đẩy nước ta đến tận bờ vực của nghèo khó. Và rồi chính sách mở cửa đã đưa chúng ta đến được những ngày như hôm nay. Nhưng rồi sự mở cửa cũng có “phản ứng phụ”. Vì vậy, cái chuyện cần phải “gạn đục khơi trong” để “tiếp thu tinh hoa” của thế giới đã trở thành hiển nhiên, nghe quen thuộc đến nhàm tai, nhưng thực tế vẫn luôn là một vấn nạn. Trong biết bao điều tốt đẹp được du nhập vào đất nước luôn có lẫn cỏ dại và nấm độc, những cái mà không ngăn chặn có thể sẽ dần làm mục ruỗng cả nền tảng xã hội. Cả ngành truyền thông dường như đang lạc đường khi tối ngày cổ vũ lối sống tranh đoạt, đề cao cái tôi, với những siêu sao, siêu mẫu thành công dễ dãi nhờ “khoe hàng” hoặc may mắn. Những cái cao quý, sâu sắc, tinh tế đang bị những cái nhăng nhít mốt miếc, hot hiếc dồn đến chân tường! Tiếc rằng trong lĩnh vực tri thức uyên thâm cũng có tình trạng như vậy. Người ta cũng ham của lạ, cũng chạy theo những khái niệm lấp lánh, kêu beng beng, nhưng thực chất chẳng hiểu gì về chúng. Mà đúng ra, nếu đủ trình độ và bản lĩnh, người ta vẫn có thể nhận được những phần tốt đẹp từ Triết thuyết Phê phán của Kant, Hiện tượng học của Husserl, kể cả Ý chí luận của Nietzsche cũng như Hậu hiện đại của Lyotard v.v… Tiếc rằng với riêng trường hợp Từ Huy lại không được như thế. Có một cái gì đó thật nông nổi của một người tôi cao trí thấp đã khiến cho cô bị sa lầy trong đống chữ, cái tốt không học lại đi học cái dở. Phải chăng vì thế Từ Huy đã có những hành động và nhận thức lộn ngược, khăng khăng cho mình là đúng khi ủng hộ và tôn vinh những người mà các cơ quan công quyền đã xử phạt vì phạm pháp:
“Một số người được nói đến ở đây là những người đi vào chốn lao tù bằng sự can đảm, bằng lòng cao thượng, nghĩa hiệp. Họ vào tù để thể hiện tự do của chính họ, và tự do của họ, hay là sự mất tự do của họ, nếu nhìn từ góc độ khác, là điều kiện cho việc một ngày nào đó mọi người ở Việt Nam sẽ có tự do. Theo định nghĩa của Aung San Suu Kyi, họ chính là quốc bảo.
Họ là những Trần Huỳnh Duy Thức, Cù Huy Hà Vũ, Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung, Nguyễn Văn Hải, Tạ Phong Tần, Lê Thanh Hải, Đinh Đăng Định… Các vị thẩm phán có thể kết án những con người không còn sợ hãi đó, đưa họ vào tù, giam cầm thân xác họ. Nhưng không thể giam cầm tự do của họ”.
Cũng chính vì vậy mà Từ Huy đã bất chấp Cù Huy Hà Vũ là một đứa con chính người cha là Nhà thơ Huy Cận đã than thở là “bất nghĩa, bất trung, bất hiếu”; một kẻ có những hành động trái luân thường đạo lý và phạm pháp khi cho ta tiêu diệt bọn diệt chủng PonPot là “xâm lược Căm-pu-chia”, đề nghị xóa bỏ ngày lễ thiêng liêng của dân tộc mừng ngày đất nước toàn thắng, hòa bình và độc lập v.v… nên Từ Huy mới viết ngược ngạo thế này:
“Xã hội này có phải đã mất hết ý thức về các giá trị làm người rồi không, mất hết ý thức về các giá trị nhân đạo rồi không, mất hết ý thức về công lý, lẽ phải rồi không?”; “Chừng nào pháp luật được dùng để bảo vệ cái xấu, cái ác và chống lại con người, chừng đó sẽ có xã hội của dã thú” v.v…
Chưa hết, trong sáng tác, Từ Huy cũng đã làm theo cái thẩm mỹ lộn ngược. Theo tôi đó là cái thẩm mỹ mất nhân tính, bởi nếu còn nhân tính thì người ta phải biết xấu hổ khi nói đến thô tục, phải biết kinh tởm khi nói đến uế tạp, cặn bã. Năm 1990, khi đi trên đại lộ Nhevxki trung tâm Leningrat, tôi đã quá ngạc nhiên khi thấy có nhóm họa sĩ trưng bầy tranh trên lề đường được “vẽ” bằng cách dán những lưỡi lam, vé số, dây thừng v.v… Sau tìm hiểu thì được biết người ta cũng đã có “cơ sở nghệ thuật” cho cách biểu đạt đó. Suy ngẫm thêm thì thấy trong tự nhiên có loài hổ, báo chỉ thích ăn thịt tươi, nhưng cũng có loài linh cẩu, kền kền lại chỉ thích ăn xác thối! Thì ra loài người cũng vậy, cũng có những người có sở thích thẩm mỹ như linh cẩu, như kền kền! Từ Huy chỉ là kẻ đi sau, thậm chí rất rất rất sau, nhưng đến như Nguyễn Huy Thiệp cũng mới chỉ trơ lỳ nhân tính, qua suy nghĩ của nhân vật, cho việc lấy xác thai nhi nấu cho chó ăn “chẳng quan trọng gì”, hoặc tả mặt người ta đen và tái như da ở “bìu dái”; “lông chân như lông lợn”; còn Từ Huy thì đã dấn thêm một nấc nữa về phía băng hoại khi viết:
“Văn chương là dinh dưỡng, là thứ mà ta không thể sống nếu thiếu nó, nó là cứt”.
Thật kinh tởm khi phải viết những dòng này, nhưng với tinh thần trọng chứng hơn trọng cung, tôi buộc phải viết. Thực ra ý của Từ Huy nảy ra từ ý của Victor Hugo: “Cứt giúp mùa xuân làm nở hoa hồng”. Kể cũng ghê ghê nhưng Hugo viết cứt là phân bón làm nở hoa hồng thì đúng quá. Còn theo cách hành văn như trên của Từ Huy ta buộc phải hiểu “Văn chương nếu được ví là dinh dưỡng thì nó là cứt”, vậy cũng có nghĩa là “cứt là dinh dưỡng”! Mà khi đã coi cứt là dinh dưỡng thì đúng là mất nhân tính rồi!
Thực tế Từ Huy chẳng bao giờ dùng cứt thay cho dinh dưỡng đâu, nhưng bà TS Văn chương Pháp hạng tối ưu chỉ vì quá dốt về ngôn ngữ nên mới viết như vậy thôi. Cái này thì đến khả năng tiếng Việt của ông Trần Mạnh Hảo cũng nhận ra cái sai của bà TS này chứ không cứ gì tôi!
Về quan hệ riêng thì tôi hoàn toàn không biết gì và không liên quan gì đến Từ Huy. Nhưng những vấn đề liên quan đến “hiện tượng Từ Huy” thì tôi tự thấy thật nghiêm trọng, nhất là Từ Huy lại đang là một cái tên hot trong giới học thuật, nên tôi đã phải viết một loạt bài quyết liệt như thế. Bởi tôi e ngại cách nghĩ của Từ Huy sẽ thành cái “mốt”, mà khi đã thành “mốt” rồi thì đâu cần đúng sai, phải trái nữa! Như cái “mốt” gầy trơ xương của người mẫu đó, nó phản thẩm mỹ nhưng người ta vẫn đua theo! Tôi mong bạn đọc hiểu cho, tôi viết với tinh thần “thương cho roi cho vọt”, chỉ mong Từ Huy và những người noi theo Từ Huy sớm tỉnh ngộ. Đừng có thân làm tội đời! Chỉ vậy thôi!
 TPHCM
18-12-2012
ĐÔNG LA
____________________________
TÀI LIỆU THAM KHẢO
 *Từ điển Triết học (NXB Tiến bộ Maxcơva và NXB Sự thật Hà Nội, 1986, bản in tại Liên xô); *Từ điển Triết học Phương Tây hiện đại(Nxb Khoa học Xã hội, H. 1996); *CÂU TRUYỆN TRIẾT HỌC(Nguyên tác: The Story of Philosophy - Will Durant - Trí Hải và Bửu Đích dịch); *NGUYỄN (PHẠM?) MINH LĂNG: Mấy trào lưu triết học phương Tây (NXB Đại học và Giáo dục chuyên nghiệp, H., 1988); *NGUYỄN TRỌNG NGHĨA: PHƯƠNG PHÁP HIỆN TƯỢNG HỌC CỦA E.HUXÉC (Tạp chí Triết học); *NGUYỄN THỊ MAI HOA:  E.HUSSERL (1859 - 1938) - NHÀ HIỆN TƯỢNG HỌC - Cuộc đời và tác phẩm (Tạp chí triết học) v.v… 
BÌNH LUẬN:
Tò mò về bác ĐL quá. Càng đọc càng phục. Kiến thức của bác sâu và rộng như vậy nên nhận thức rất chuẩn, lý lẽ vô cùng thuyết phục. Thế mà bây giờ mới biết trang nhà của bác.
Tạ Hoàng • 4 năm trước
Theo tôi thì cũng chả có gì mới cả,cũng lại như "thằng" Bùi Tín, viết bậy, chửi đổng ăn tiền như nhau cả thôi. Họa chăng có chỉ có bọn phản phúc nó nghe rồi nó tung hê lên,chứ cái thứ ấy mà đọc cho người dân nghe thì chỉ có ăn gạch vào mặt! Ta đừng nhắc đến,hãy để nó chết chìm trong bể thông tin này!
Tư Mã Thiên • 4 năm trước
Gửi bác Đông La bài này trên Dân luận. Tư Mã Thiên nảy ra ý mới từ bài này, sẽ nói sau, trước mắt bác đọc bài đã
http://danluan.org/tin-tuc/...
Bút Luận • 4 năm trước
Bác Đông La à, mấy hôm nay thiên hạ xì xầm nhiều về cái vụ "bên thắng cuộc" của chàng Osin. Bác có biết chiện này không? Ý kiến bác về vụ này thế nào, bác viết lên cho mọi người được chia sẻ nhé!
Bác ghé nhà bác Hoà Bình để biết thêm
Kính bác khoẻ!
Bút Luận • 4 năm trước
Có người nói với tôi rằng: "Chắc gì cô Từ Huy chịu đọc hết các bài viết của Đông La, Nguyễn Thanh Tùng về cô ta..."
Tôi tin và hy vọng cô ấy sẽ đọc. Bởi được như thế sẽ là cái phúc cho gia đình cô và cho đất nước này.
DG_DG • 4 năm trước

Việc chửi càn của đám kia là bình thường rồi bác ạ. Bác đừng chấp làm gì. Cứ thẳng tay mà xóa thôi.
Đang đọc bài viết của bác.

Thứ Sáu, 21 tháng 4, 2017

VÀI Ý VỀ NGUYÊN NHÂN VÀ VIỆC THÁO “NGÒI NỔ” CUỘC “NỔI DẬY” CỦA DÂN XÃ ĐỒNG TÂM

ĐÔNG LA
VÀI Ý VỀ NGUYÊN NHÂN VÀ VIỆC
THÁO “NGÒI NỔ” CUỘC “NỔI DẬY”
CỦA DÂN XÃ ĐỒNG TÂM

Theo VietNamNet (21/04/2017), tối qua, người dân thôn Hoành (xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức) đều vui khi nhận tin Hà Nội quyết định thanh tra toàn diện việc quản lý, sử dụng và quá trình xử lý từ trước tới nay đối với diện tích khu sân bay Miếu Môn. Ông Bùi Viết Hiểu, 75 tuổi, đại diện bà con thôn Hoành cho hay: “Việc TP trực tiếp thanh tra, kiểm tra toàn diện những vấn đề liên quan này sẽ đem lại câu trả lời chính xác nhất. Người dân sai đến đâu, chúng tôi sẽ chấp nhận hình thức xử lý đến đó; cá nhân nào chiếm dụng đất trái phép, cũng sẽ bị xử lý nghiêm như  Chủ tịch TP đã nói chiều 20/4”.
 Như vậy mong muốn của người dân tại điểm nóng là nghiêm túc và rất “sòng phẳng”.
Vậy tại sao người ta biết sai mà vẫn làm và sẵn sàng chịu “xử lý”? Bản chất vấn đề nằm ở thông tin của ông Bùi Viết Hiểu:
 “Những vấn đề người dân tố cáo tập trung ở ba nội dung chính: việc cắm mốc đất quốc phòng vượt chỉ giới; việc thu hồi, đền bù sai cho 14 hộ dân lấn chiếm đất trái phép với số tiền hàng chục tỷ đồng, trong khi đây là đất nông nghiệp lẽ ra phải chia đều cho các khẩu; công tác xử lý cán bộ, cá nhân sai phạm trong việc lấn chiếm, chiếm dụng đât sân bay Miếu Môn”.
Để khách quan, chúng ta hãy xem thông tin phía ngược lại, tức của những người “may mắn” trong số 14 hộ dân được đền bù kia. Khi trả lời nhà báo Phạm Gia Hiền, một người đã cho biết:
“Tôi chỉ nói ngắn gọn về nguồn gốc đất – đó là việc quan trọng. Trước đất này của dân thật… Đến khi đơn vị bộ đội tiếp quản, thì giao đất cho dân vì không sử dụng đến. Tôi còn giữ các bản hợp đồng của lữ đoàn, báo cáo từng năm một với đơn vị. Chúng tôi hơn chục hộ thuê đất quân đội, hết năm lại lên thanh toán, hết năm lại lên ký hợp đồng mới, năm một. Hàng năm lên tiểu đoàn nộp, người ta có đủ giấy tờ đấy… Nảy sinh cái này vì chúng tôi là những người ở đây được đền bù. Thế người dân bảo sao họ không được đền bù mà mấy ông này được?... Dân người ta tức là gì, ý là hồi xưa … không được đền bù – bây giờ lấy đất thì phải đền bù”.
Như vậy sự khiếu kiện của những người dân bị thiệt thòi xem chừng có phần có lý?
Tiếc là họ cũng không chắc mình hoàn toàn có lý, chính họ đã nhận ra mình có bị kích động, lôi kéo. Cũng theo thông tin của người dân trên:
“Từ hôm qua lên TV, dân nó bảo nhau là chúng nó lừa mình, không phải đất của mình. Dân nó khổ cái là lớp các anh thì chỉ láng máng thôi. Nó phải như lớp chúng tôi, thì già cả chết hết cả rồi, hoặc không muốn nói, mệt lắm”/ “Tỉ lệ người trong làng theo cánh này có cao không?”/ “Trước chỉ khoảng ba chục người. Sau nó mới lên thế này. Tôi nói nhé, là vì nhà nước mình làm không kiên quyết. Bởi vì dân nó bảo, đất của quân đội sao không kiên quyết giữ?... phải nửa làng. Đấy, không xử lý là sai lầm. Nó bắt cán bộ huyện lại, nhưng mình lại ra cảnh cáo. Tôi cho là có vấn đề. Nó lên gào thét, chửi bới ngay trên hội trường. Nó bắt cả phó chủ tịch huyện. Nó lăn cả vào xe. Từ cái chỗ bước đầu ta không làm, nên nó cho là nó đúng. Nó bảo tại sao đất bộ đội mà dân vào chả ai nói gì? Mang máy cày nó cày, cắm cả cờ lên không ai nói gì. Dân chủ quá trớn nên khó chữa. Nó bảo không phải của bộ đội đâu, bộ đội động vào nó tóm cổ chứ ai cho làm. Nó còn phao tin đất này mai đây đền đến 6 triệu 1m2 cơ mà. Nó bảo Viettel nhiều tiền lắm, bao nhiêu nó cũng trả. Cho nên tôi nói quân đội có cái sai lầm là không giữ được ngay từ đầu”.
***
Liên tục trong suốt thời gian vừa qua người dân nhiều nơi liên tục khiếu kiện, tụ tập đông người, biểu tình, đỉnh điểm là sự “nổi dậy” của người dân thôn Hoành, xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức, Hà Nội, “rào làng chiến đấu”, tấn công cán bộ, bắt giữ công an thi hành nhiệm vụ. Có nhiều nguyên nhân: người dân bị những kẻ xấu kích động, lôi kéo; người dân không hiểu pháp luật; và cũng có phần người dân bị oan sai.
Chuyện dân oan đúng là có thật, còn có nhiều nữa trong xã hội chúng ta. Chính tôi đây cũng từng là dân oan, nhưng tôi vẫn viết như chưa hề có gì xảy ra. Đơn giản là vì tôi không chấp, tôi luôn viết vì cái đại thể, vì lợi ích chung, vì cái quý giá nhất là sự ổn định và thanh bình của đất nước. Kế nữa là chuyện tôi chứng kiến, cô Vũ Thị Hòa khi giúp tìm hài cốt liệt sĩ thất lạc đúng là điển hình của một dân oan. Thực tế cô đúng là đại ân nhân của nhiều gia đình nhưng lại bị rất nhiều cá nhân và cơ quan vu khống cô lừa đảo. Chính tôi đây nếu không giúp cô làm đơn kiện tất cả “chúng nó” thì cô bị bắt từ lâu rồi. Có thời đi đâu cô cũng phải bịt mặt, về quê gặp con cũng phải hẹn chỗ bí mật!
Như vậy vụ dân “nổi dậy” ở Đồng Tâm cần phải xem lại phần đền bù giữa những người lấn chiếm có giấy tờ và không có giấy tờ, sao cho có tình có lý và công bằng hơn, tránh thiệt thòi cho người dân. Cần nghiêm trị cả những cán bộ tham nhũng lẫn những kẻ chủ mưu kích động bạo loạn. Pháp luật không nghiêm tất xã hội sẽ loạn!
Tiếc là cũng như nhiều lĩnh vực trong xã hội còn yếu kém nền pháp luật của chúng ta đúng là còn rất yếu kém. Một mặt pháp luật không nghiêm, nhất là đối với bọn trí thức ngu dốt, lưu manh, tự do xuyên tạc, phóng đại, chửi chế độ như hát hay; ngược lại lại nghiêm quá, bỏ tù oan người ta, điển hình như vụ các ông Nguyễn Thanh Chấn, Huỳnh Văn Nén, v.v… Chuyện dân Đồng Tâm “nổi dậy” hôm nay nguyên nhân cơ bản cũng là do sự không nghiêm minh của pháp luật!
21-4-2017
ĐÔNG LA