Thứ Năm, 14 tháng 12, 2017

NẾU ĐINH LA THĂNG TIN TÂM LINH THÌ CÓ PHẠM PHÁP KHÔNG?

ĐÔNG LA
NẾU ĐINH LA THĂNG TIN TÂM LINH
THÌ CÓ PHẠM PHÁP KHÔNG?

Là một cựu chiến binh, sắp đến ngày “Thương binh Liệt sĩ”, hôm nay tôi được phường mời đi “liên hoan”, lại nhớ về anh ruột mình cũng là liệt sĩ, nhớ về những đồng đội đã hy sinh mà chính tay mình đã tham gia chôn cất và nhớ tất cả những người con ưu tú đã hy sinh vì đất nước để chúng ta có được cuộc sống thanh bình, đất nước có được vị thế trên trường quốc tế hôm nay.
         Nhà nước có chính sách đền ơn đáp nghĩa, trong đó có việc tìm kiếm và quy tập hài cốt các liệt sĩ. Nhưng trong việc đầy tính nhân đạo, nhân văn này còn có rất nhiều chuyện mà những người có trọng trách cần phải tìm hiểu, xem xét và giải quyết cho đúng. Nếu không chính sách trên chỉ là hô khẩu hiệu, rất tốn kém và vô bổ mà thôi.
         ***
Với những mộ đã mất dấu từ rất lâu, có khi cả nửa thế kỷ thì việc tìm kiếm theo các biện pháp thông thường gần như bất lực mà hầu hết những vụ tìm được đều nhờ vào sự giúp đỡ của một số người có khả năng đặc biệt mà truyền thông nước ta gọi là “các nhà ngoại cảm”.
Hiện tượng tâm linh luôn xuất hiện song hành với lịch sử loài người chứng tỏ có một thế giới tâm linh, nó chính là nguyên nhân sinh ra các tôn giáo, tín ngưỡng. Nhưng thế giới tâm linh là vô hình với hầu hết mọi người và là khó hiểu với tất cả mọi người kể cả số ít người có “duyên” thấy được phần nào. Vì vậy mới có các cách hiểu khác nhau, đã sinh ra các tôn giáo và các tín ngưỡng khác nhau.
Đặc biệt ở VN trong hai chục năm qua hiện tượng tâm linh đã xuất hiện rất nhiều và đa dạng, nhiều chuyện mang tính thần bí đã được chứng thực. Nhưng vì thế giới tâm linh quá khó hiểu nên với số đông con người tất có sự hiểu sai, đã hiểu sai tất có sự mê tín, có mê tín tất có sự lợi dụng mê tín để lừa đảo kiếm tiền.
Trình độ pháp luật của xã hội VN còn quá kém nên người ta không hiểu rằng một người chỉ bị tội khi toà tuyên án. Đằng này chỉ cần đọc một tin của nhà báo viết xấu về ai đó, mà nhà báo thì nhiều đứa xấu và dốt, đám đông đã vào hùa bầy đàn ném đá, một sự vô minh độc ác còn tệ hơn bọn lừa đảo. Như mới đây có ông TS Chu Mộng Long mà tôi gọi là “thằng tiến sĩ chuột chù”, với tôi thì cũng chỉ thuộc dạng tiến sĩ mới thoát nạn mù chữ thôi, một kẻ chống ngoại cảm điên cuồng, đã viết về vụ bà nội giết cháu như thế này:
“Bắt giam và khởi tố hình sự tội giết người đối với bà nội 66 tuổi đang tâm tước mạng sống cháu bé 20 ngày tuổi là đúng người đúng tội.
Nhưng theo các luật sư, vị thầy bói phán cháu bé kia là yêu nghiệt cần phải giết là tội đồng phạm thì không đúng. Phải nói là chủ mưu giết người vì chính gã thầy bói này gieo rắc mê tín dị đoan gây mê hoặc đẩy người khác phạm tội. Cần phải truy bắt khẩn cấp để diệt tận gốc, vì gã này (và nhiều gã khác nữa) có thể gieo rắc tiếp tai họa cho gia đình khác.
Chưa hết. Phía sau gã thầy bói này còn có kẻ gián tiếp gây ra thảm kịch. Đó là kẻ đã dung túng cho hoạt động cúng bói, thậm chí hợp pháp hóa đồng bóng thành Viện Tiềm năng con người, Viện Ngoại cảm, biến nó thành niềm tin thay thế cho lý tưởng Marx – Lenin. Không chỉ thế, kẻ này còn mưu toan khôi phục Nho giáo để phối hợp với hoạt động đồng bóng làm ngu dân”.
         Thực tế chuyện này qua sự điều tra của công an thì hoàn toàn không có ông bà thầy bói nào “chủ mưu giết người” như ngài “tiến sĩ chuột chù” Chu Mộng Long mồm loa mép giải một cách độc ác như trên cả. Theo luật là thằng này phạm tội vu khống rồi, nếu còn nhân cách thì phải xấu hổ mà tự xé cái bằng TS văn chương đi, văn chương là nhân văn, vu oan giá hoạ cho người ta thế thì nhân văn cái gì?  Chưa hết vì chống ngoại cảm điên cuồng nên cái vụ trên chỉ là cái cớ cho thằng tiến sĩ chuột chù này chửi tiếp “Viện tiềm năng con người” và láo hơn là nó chửi cả “kẻ đã dung túng cho hoạt động cúng bói, thậm chí hợp pháp hóa đồng bóng thành Viện Tiềm năng con người”. Ông Lê Khả Phiêu khi đương chức TBT chính là người đã ký quyết định thành lập Viện Tiềm năng, vậy Chu Mộng Long không chửi Lê Khả Phiêu thì chửi ai?
       Có thể hoạt động của Viện Tiềm năng cũng có khuyết điểm nhưng người có đầu óc, có tư cách là phải phê phán cụ thể, có bằng chứng, không thể vơ đũa cả nắm phán  bừa.
       Chu Mộng Long là một giáo viên dạy văn ở Đại học Quy Nhơn nhưng cũng là kẻ có bề dầy quấy rối chống phá chế độ.
Chu Mộng Long cần phải hiểu cũng như mọi lĩnh vực, không phải quan chức nào cũng tham nhũng, không phải tiến sĩ nhà nghiên cứu nào cũng dốt, trong lĩnh vực ngoại cảm không phải ai cũng lừa đảo. Nói một người lừa đảo, một cơ quan lừa đảo là phải có bằng chứng nếu không chính người nói phạm tội vu khống. Còn sự nghiên cứu ngoại cảm có tổ chức trong việc tìm kiếm hài cốt liệt sĩ không chỉ được ông Lê Khả Phiêu “dung túng” mà còn được tất cả các nhà lãnh đạo cao nhất, từ TBT, chủ tịch nước đến thủ tướng đồng tình, kể cả ĐT Võ Nguyên Giáp thuộc hàng “khai quốc công thần”!  Tham gia tổ chức nghiên cứu có những nhà khoa học thực sự như GS VS Vật lý Đào Vọng Đức chứ không phải loại tiến sĩ mới biết mặt chữ như Chu Mộng Long. Quá trình nghiên cứu đã thu được những kết quả cụ thể, chứng thực khả năng ngoại cảm là có thật, đặc biệt qua việc xác định ADN khoa học đã chứng thực một cách gián tiếp khả năng giao tiếp của các nhà ngoại cảm với các linh hồn liệt sĩ là có thật.
Nhớ lại một vụ quy tập hài cốt các liệt sĩ điển hình mà tôi đã tìm hiểu rất kỹ. Đó là vụ quy tập các liệt sĩ hy sinh trong trận đánh ở Cần Lê (còn gọi là Tống lê Chân) ở Tây Ninh do Trung tâm tìm kiếm hài cốt liệt sĩ của Tướng Nguyễn Ngọc Doanh phối hợp với Quân đoàn 4 tổ chức với sự giúp đỡ của cô Vũ Thị Hoà. Các chiến sĩ của QĐ4 là những người trực tiếp khai quật. Kết quả họ đã tìm thấy những cái hoàn toàn đúng như lời cô Hoà đã nói trước với tướng Doanh, dù rằng lúc Tướng Doanh đến hỏi cô, cô chưa biết Cần Lê là gì. Tôi đã trực tiếp hỏi chuyện Tướng Doanh, ông cho biết cô Hoà nói trước dưới mộ ngoài xương cốt đã mủn nát còn có những bình tông nhựa và “đèn ngoéo” khắc những tên liệt sĩ. Những người không tin có thể cho cô chôn trước những vật đó, có điều cô nói những tên liệt sĩ mà khi Tướng Doanh phải tra cứu sổ sách của QĐ4 mới thấy là đúng thì không ai có thể “xạo” chính xác như cô được.
Tiếc là ở nước ta có giai đoạn các nhà khoa học kỳ công tổ chức nghiên cứu ngoại cảm thì lại có lúc người ta cũng kỳ công hiệp đồng phủ nhận ngoại cảm. Vì thế mà gần hai trăm hài cốt liệt sĩ tìm được ở Cần Lê đã bị phủ nhận và bị “hoàn thổ” dù Tướng Doanh, một trong những người tổ chức khai quật, viết đơn gởi Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Phùng Quang Thanh, sẵn sàng ra toà án binh chịu xử bắn nếu kết quả quy tập ở Cần Lê là không đúng!
Khi ông Thanh phủ nhận các hài cốt liệt sĩ tôi thấy lo ngại cho ông quá dù ông đang ở trên đỉnh cao quyền lực. Chắc ông không tin có thế giới tâm linh. Vì tin ông sẽ không dám làm thế. Thế giới tâm linh có luật nhân quả, làm việc sai trái sẽ bị trừng phạt không chỉ ở hiện kiếp mà còn bị đầy đoạ ở kiếp sau. Nhưng làm sao để những người đang ở đỉnh cao quyền lực như ông Thanh tin được? Có người còn  cho tao là luật, luật là tao thì còn biết sợ gì? Nhưng từ một nhân vật mà  dư luận cho là rồi sẽ ngồi vào một trong 4 cái ghế thuộc “tứ trụ” nhưng rồi thực trạng xảy ra không chỉ với ông mà cả với con ông thì đã hoàn toàn ngược lại! Vậy dù không biết cụ thể thế nào nhưng người ta nên biết sợ luật nhân quả của thế giới tâm linh! 
Và như vậy nếu thế giới tâm linh là có thật nên chăng có phần giáo dục tâm linh trong nhà trường. Vì không có giáo dục tâm linh nên xã hội chúng ta hiện đúng là loạn tâm linh, mới có sự mê tín, có sự lợi dụng mê tín để lừa đảo, mọi thứ thật giả, đúng sai, khen chê lộn tùng phèo. Với những vụ án đang nóng nhất, nếu có giáo dục tâm linh, biết sợ luật nhân quả, Đinh La Thăng và các quan tham chắc sẽ không phạm tội?
14-12-2017
ĐÔNG LA


Thứ Bảy, 9 tháng 12, 2017

BUỒN CHO ĐINH LA THĂNG MỪNG CHO ĐẤT NƯỚC

ĐÔNG LA
BUỒN CHO ĐINH LA THĂNG
MỪNG CHO ĐẤT NƯỚC

Đinh La Thăng bị bắt, một tin đúng là “chân động địa cầu”. Một người phạm pháp, gây ra hậu hoạ nghiêm trọng bị bắt là lẽ đương nhiên, nhưng một nguyên Uỷ viên Bộ Chính trị vẫn đang “công tác” bị bắt giam như Đinh La Thăng thì đúng là lần đầu tiên trong nền chính trị Việt Nam. Một sự kiện vừa buồn vừa vui. Buồn cho ông Thăng và gia đình ông và cũng buồn luôn cho Đảng. Bởi với địa vị một nguyên Uỷ viên BCT chuyện ông Thăng như vậy không chỉ là chuyện cá nhân mà còn thể hiện sự yếu kém nhiều mặt trong Đảng từ rất lâu nên mới dẫn tới hậu hoạ như vậy. Ngược lại Đảng cũng mừng, dân cũng mừng vì không gì yên tâm cho bằng lực lượng lãnh đạo đã nhận ra được cái sai và có bản lĩnh sửa sai, chỉ có thế Đảng mới có thể tồn tại, mới có thể hồi phục được sức mạnh lãnh đạo đất nước, giữ vững được ổn định và thúc đẩy sự phát triển.
         Tôi viết truyện ngắn đầu tay khi còn rất trẻ, đã hơn ba mươi năm, và nếu văn chương VN công bằng thì có lẽ chính tôi mới là người đổi mới chứ không phải là Nguyễn Huy Thiệp, Bảo Ninh hay Phạm Thị Hoài, vì họ không phải đổi mới mà là lộn ngược lại tất cả! Còn tôi đổi mới không chỉ viết về nội dung khoa học mà cái chính là phải có tư tưởng lớn đi trước thời đại, có truyện Nguyễn Khải đọc xong bảo: “Cả đời may ra mới viết được vài cái thế này. Công nhận cái gì thực vẫn hay!” Đã hơn ba mươi năm nhưng những ý trong truyện ngắn đầu tay của tôi vẫn còn đang được tranh luận sôi động trên nghị trường quốc hội, và hôm nay Đinh La Thăng chính là một sản phẩm tiêu biểu của thực trạng tôi từng viết trong truyện ngắn đó:   
“Ông giám đốc chọn một biệt thự sang trọng 2 tầng lầu, nhà của ông chủ cũ, khuôn viên có hòn non bộ, có bể bơi, và trồng một loại cỏ không biết cỏ gì mà cứ mịn như nhung. Rồi ông phân phát bổng lộc cho thần dân: Nhà cửa, chức vụ, lương bổng… Đã có một triều đình nhỏ được thiết lập ở nơi đây. Tôi từng tưởng chỉ có nơi này mới như thế. Nhưng sau này, khi chuyển đến một vài cơ quan khác, tôi cũng lại gặp như vậy. Ở đó, cũng có những ông vua con, có quyền ban phát và sinh sát. Khi có quyền, họ đã coi cơ quan nhà nước là của nhà mình. Liệu có phải, còn có một điều gì đó chưa hoàn thiện đã tạo đất sống cho những con người này, những người đã chung sức làm cản bước tiến của xã hội, gieo tai ương cho những lương dân”.
***
Đinh La Thăng cũng như nhiều phạm nhân khác vừa chủ động vừa là nạn nhân của bước chuyển đổi cực đoan của nền kinh tế từ kế hoạch tập trung quan liêu sang tự chủ tự do muốn làm gì thì làm mà sự giám sát, thanh tra chỉ là hình thức.
Nguyên TT Nguyễn Tấn Dũng trả lời trong một phiên chất vấn trên nghị trường Quốc hội có nói:
“Tôi nhớ đồng chí Phạm Văn Đồng - có lẽ làm thủ tướng lâu nhất - có lần nói chưa xử lý kỷ luật một đồng chí nào. Hơn ba năm nay tôi làm thủ tướng cũng chưa xử lý kỷ luật một đồng chí nào, chắc là cũng phải học theo đồng chí Phạm Văn Đồng”.  (Tuổi trẻ, 20/11/2009)
Nếu là người thường ông đúng là có lòng nhân ái bao la nhưng là một thủ tướng lòng nhân ái như vậy có thể dẫn đất nước đến thảm hoạ. Xem tiểu sử của Đinh La Thăng có đoạn:
“Ông được Thủ tướng Chính phủ Việt Nam bổ nhiệm làm Chủ tịch Hội đồng quản trị Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Việt Nam (PetroVietnam) vào ngày 5 tháng 10 năm 2005. Từ tháng 1 năm 2006 đến tháng 12 năm 2008, ông là Bí thư Ban cán sự Đảng, Chủ tịch Hội đồng quản trị PetroVietnam. Tại Đại hội Đại biểu toàn quốc lần thứ X của Đảng, ông được bầu vào Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam. Ông còn là đại biểu Quốc hội Khoá XI, Uỷ viên Uỷ ban Đối ngoại của Quốc hội, Phó Bí thư Đảng ủy cơ quan Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Việt Nam.
Từ tháng 12 năm 2008: Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam, Bí thư Đảng ủy, Chủ tịch Hội đồng thành viên Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Việt Nam.
Tại Kỳ họp thứ nhất, theo đề nghị của Thủ tướng chính phủ Việt Nam, Quốc hội khóa XIII ngày 3 tháng 8 năm 2011 phê chuẩn ông làm Bộ trưởng Bộ Giao thông Vận tải (Việt Nam) với tỷ lệ phiếu ủng hộ đạt 71,2%”.
Như vậy chính TT Nguyễn Tấn Dũng đã bổ nhiệm Đinh La Thăng làm Chủ tịch Hội đồng quản trị Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Việt Nam (PetroVietnam). Suốt 6 năm làm bao điều sai trái nhưng TT Nguyễn Tấn Dũng chắc cho là chuyện vặt nên tiếp tục thăng chức cho Thăng lên làm bộ trưởng… và còn hơn thế nữa!
Nếu ngành thanh tra của chúng ta làm tốt trọng trách, TT Nguyễn Tấn Dũng không tín nhiệm Đinh La Thăng quá chắc hồi đó Thăng sẽ rất buồn, nhưng như vậy còn tốt hơn ngàn lần tình trạng Thăng vào tù ngày hôm nay và không còn một chút danh dự nào!
9-12-2017

ĐÔNG LA

Thứ Sáu, 8 tháng 12, 2017

THƠ VÀ VẬT LÝ (TRAO ĐỔI VỚI NHÀ THƠ LÊ ĐẠT)



Bài này chính là bài mà GS Trần Đình Sử bảo là "mù tịt" khi đọc. Bài này tôi viết khi Lê Đạt còn sống, đã đăng một phần trên báo Văn nghệ (hội Nhà Văn VN). Hôm nay tôi đăng lại.  Xin mời những "nhà khoa học" như Đoàn Hương vào đọc.

8-12-2017

ĐÔNG LA

THƠ VÀ VẬT LÝ

 (TRAO ĐỔI VỚI NHÀ THƠ LÊ ĐẠT)

(Lê Đạt ngồi bên tay phải Bác Hồ)

        Lê Đạt là một tác giả lão thành, nhưng tinh thần ông lại rất trẻ trung. Ông luôn khao khát đổi mới thơ ca dựa trên cơ sở những tri thức cao nhất mà trí tuệ nhân loại đã đạt đến. Những bài viết rất nhỏ của ông luôn nhắc đến những thành tựu rất lớn của khoa học như thuyết Tương đối, cơ học Lượng tử, nguyên lý Bất định, nguyên lý Bổ sung... Chúng chính là những thành quả chủ yếu của vật lý hiện đại, cái xương sống của nhận thức, cái xa lộ tri thức mà từ đó sẽ lan tỏa ra các đại lộ, mọi con đường, mọi ngõ ngách làm nên nền văn minh. Trong khi đó, nhiều tác giả trẻ vẫn quan niệm về cái mới của thơ với những tiêu chí vụn vặt về hình thức như thơ có vần hay không, câu thơ ngắn hay dài, viết cái tôi hay cái ta, viết rõ nghĩa hay mù mờ, sex hay không sex, thô tục hay không thô tục...

Thứ Tư, 6 tháng 12, 2017

NHÂN "VỤ" ĐOÀN HƯƠNG ĐĂNG LẠI BÀI VIẾT VỀ GS TRẦN ĐÌNH SỬ

ĐÔNG LA
VỚI GS TRẦN ĐÌNH SỬ

         Người thông thái là người có thể thấy được những cái tầm thường của những người vĩ đại và thấy được cái vĩ đại của người tầm thường. Không biết tôi có thông thái không nhưng tôi đã chỉ ra những cái sai về vật lý của chính những nhà vật lý “nổi tiếng thế giới” như Trịnh Xuân Thuận, Phạm Xuân Yêm, mà tôi tin là “có cho ăn kẹo” họ cũng không cãi được. Còn Ngô Bảo Châu cũng được cả thế giới ca ngợi nhưng tôi đã chỉ ra những cái sai của chàng “Trâu giỏi toán”. Ngược lại cả dư luận hùa theo Thu Uyên cho cô Hoà là lừa đảo,  tôi đã phản bác tất và chỉ ra cô có những khả năng mà cả sử sách loài người cũng chưa thấy ghi, dù thực tế cô chỉ là một người như tôi hay đùa là “bà bán cá”! Vừa rồi tôi viết vài bài có những người không hiểu tôi “giận dỗi” chứ không phải “giận” cô Hoà nên đã nhảy vào comment khích tôi nghĩ sai về cô. Tôi đã xoá hết.
Còn “nhà khoa học” Đoàn Hương, một người tự tin kiêu hãnh như thế chắc chắn sẽ “dội ngược” khi đọc cái bài của tôi mới viết vừa rồi. Trong bài đó tôi có viết có người cỡ bậc thầy Đoàn Hương đã thừa nhận đọc tôi có chỗ cũng “mù tịt”, nghe như tôi “chém gió”, nhưng bài dưới đây sẽ chứnng tỏ điều đó là sự thật, nên hôm nay tôi đăng lại.
6-12-2017
ĐÔNG LA
Trong cái việc viết lách, tôi có những mối quan hệ tinh khiết, bởi chúng được nảy sinh trên những giá trị cao quý của văn chương, hoàn toàn không vương một chút “bụi trần”. Chúng vượt qua ranh giới của tuổi tác, địa vị và danh tiếng. Như với nhà thơ Chế Lan Viên, tôi thật bất ngờ khi ông, sau khi đọc những bài thơ đầu tay của tôi đã bảo “được giải đấy”, chưa hết ông còn lập cập vào buồng bê ra một chồng bản thảo khoe cách làm thơ của ông với tôi. Nghĩa là ông đã coi tôi như một người bạn, dù ông là một tên tuổi lừng danh và hơn tôi đến 35 tuổi! Một sự bất ngờ khác là Nguyễn Quang Thiều khi chủ trì làm tờ Văn nghệ Trẻ, một lần đã gọi điện báo: “Ông Trần Đình Sử thích cái bài ông viết về Siêu thực đấy”. Tôi bất ngờ vì hồi ấy Trần Đình Sử đã là Giáo sư, Trưởng khoa ở ĐHSP HN, là nhà phê bình lý luận hàng đầu, còn tôi mới chỉ là “cây viết trẻ”, nhất là trong lĩnh vực phê bình. 
Sau đó, một lần ra Hà Nội, với sự sắp xếp của bạn bè, tôi đã gặp ông, còn cùng nhau bia bọt ở một quán ngoài trời nào đó mà tôi không rành ngoài HN nên không nhớ. Một người bạn cũng một lần chở tôi đến tận nhà thăm ông, tôi thấy trên tường, ông treo bức tranh chữ  (NHẪN). Ông giải thích, chữ Tàu là chữ tượng hình nên chữ NHẪN chính là bộ đao đè trên chữ TÂM. Tôi cũng hiểu, đơn giản là vì hồi phổ thông tôi có học tiếng Tàu; năm lớp 9 trong một cuộc thi, tôi còn đoạt giải “kiện tướng nhớ từ” của trường cấp III Thanh Miện nữa. Tôi cũng nhớ cô giáo bảo tên cô là Đức, là: Chim chích mà đậu cành tre/ Thập trên tứ dưới nhất đè chữ tâm:  ”.
Một lần vào TP HCM công tác, ở một khách sạn gần Trần Hưng Đạo, Trần Đình Sử đã gọi tôi đến uống cà phê, ông bảo: “Tôi có mấy chục học trò là tiến sĩ nhưng không ai viết bằng anh”.
Từ khi có internet, bài vở được đăng dễ dàng hơn, không hạn chế giấy tờ nên ý tưởng cũng được trình bầy kỹ càng hơn, vì thế tôi đã viết và được đăng khá nhiều trên Talawas, Vanchuongviet, phiên bản cũ của trang web Hội Nhà văn VN... Đến khi có blog thì muốn viết gì thì viết. Một lần nữa tôi lại ngạc nhiên về Trần Đình Sử vì ông có đọc các bài của tôi trên mạng. Với lớp người tuổi như ông có rất ít người đọc mạng, không thèm biết internet là gì. Trần Đình Sử không vậy, ông đọc và còn sưu tập các bài tôi viết. Một lần ông gọi điện nói để lạc đâu mất cái bài tôi viết về Đỗ Hoàng Diệu nên ông bảo tôi gởi cho ông. Ông nói các bài phê bình lý luận của tôi rất có giá trị sao không gởi báo viết để cho nhiều người cần đọc được đọc, mà lại chỉ đăng trên mạng? Tôi bảo trước khi đăng trên mạng tôi từng gởi tất cả cho báo Văn nghệ, nhưng chỉ được đăng vài lần thôi (Bài về Lê Đạt và Nguyễn Khải) nên sau này không gởi nữa. Dường như giới hạn của báo giấy và cả tầm của biên tập viên nữa là quá chật hẹp so với tư duy của tôi. Rất may là có blog nên nhiều bài của tôi đã đến được với bạn đọc. Trước đây khi uống cà phê chỗ Trần Hưng Đạo, ông bảo có mấy chục học trò là tiến sĩ nhưng không ai bằng tôi, thì lần này ông nói toạc ra là: “Tôi rất khâm phục anh”. Có thể nhiều người cho là tôi xạo, có điều Trần Đình Sử không chỉ “lời nói gió bay” mà ông còn không chỉ một lần viết thư nói lên tình cảm của mình dành cho tôi. Tuy là thư riêng nhưng nói về văn chương, tức là về cái chung, nên tôi có thể công bố được:
Tran Dinh Su <dinhsutran@yahoo.com> (6/6/09) to me:
Thân gửi anh Đông La,
Tôi rất vui mừng vì sau bao chuyện bất công mà anh vẫn viết và đăng trên báo mạng. Đọc anh tôi thấy thái độ làm việc nghiêm túc, có tinh thần phê phán khoa học, không hùa theo cảm tính. Mong anh khoẻ và viết được nhiều bài hay. Sự thành công sẽ đánh bạt những định kiến, phe phái tầm thường. Rất thân ái”.
Tran Dinh Su <dinhsutran@yahoo.com>  8/22/09 to me
Thân gửi anh Đông La,
Tôi đã đọc nhiều bài của anh và rất có cảm tình về một lối làm việc nghiêm túc, phân tích sắc sảo, có chủ kiến. Tôi cũng thích một số bài phản biện của anh về phương diện khoa học tự nhiên, đó là lĩnh vực mà tôi mù tịt.
Về một số nhà văn, nhà thơ thích dùng tri thức khoa học tự nhiên, là vùng sở đoản của họ để lập luận, theo tôi nên có cách ứng xử hợp lí, hợp tình. Một mặt có thể dọn vườn để các vị ấy tự thấy cái nhầm của mình mà tự sửa, bạn đọc cũng nhìn thấy mà cảnh gíác, không tin theo cái nhầm ấy…
 Tôi rất quý mến Đông La, yêu bài viết của Đông La, chỉ muốn đóng góp một ý kiến nhỏ, mong được lắng nghe như bạn bè đồng nghiệp. Rất thân mến. Trần Đình Sử”.
Một người viết, có gì mừng hơn khi có một mối quan hệ và nhận được những lá thư như thế. Vì thế cái tên Trần Đình Sử trong tôi luôn là một niềm vui, một sự ấm áp!
Trong mối quan hệ này thực ra ông là người chủ động. Nếu là một kẻ kiêu ngạo tầm thường, tôi sẽ đắc chí mà coi thường người khác, nhưng thực lòng tôi luôn kính trọng ông. Bởi chỉ có một tư duy khoa học, một sự thông thái, người ta mới có thể nhìn xuyên qua được lớp vỏ bọc hư danh mà người đời thêu dệt nên, để nhận ra khả năng đích thực của người khác cũng như bản chất đích thực của các vấn đề.
Vậy mà gần đây tôi rất ngạc nhiên khi Trần Đình Sử, một người tôi luôn quý trọng, với bức tranh chữ (NHẪN) được treo trang trọng trên tường nhà, tôi tưởng ông sẽ có cái nhìn minh triết về cuộc đời, để có thể hiểu sâu sắc về lịch sử của đất nước này, hiểu hạn chế của dân tộc này, hiểu được những giá trị quý giá mà chúng ta đang có được bằng một cách đầy nhọc nhằn; ánh sáng của tư duy ông có thể nhìn xa, xuyên qua được những tăm tối vây quanh mình; nhưng không, ông lại có tên trong danh sách 72 người mà tôi gọi là những người đòi “lật Pháp” (thay Hiến Pháp); ông bênh vực Phương Uyên; và gần đây nhất, ông cũng bênh vực Nhã Thuyên!
Phương Uyên là cô sinh viên rải truyền đơn chống phá, sử dụng cờ của VNCH, một chế độ mà Tổng thống là Nguyễn Văn Thiệu thì tuyên bố: “Mỹ còn viện trợ thì chúng tôi còn chống Cộng”; còn Phó TT là Nguyễn Cao Kỳ thì thú nhận là “bù nhìn”, là “con rối”; Phương Uyên còn trương khẩu hiệu: “Đảng Cộng Sản chết đi” viết bằng máu (lợn?); còn mưu đồ đặt bom tượng đài Bác Hồ; v.v… Vậy một người như GS Trần Đình Sử sao lại bênh vực những hành động phạm pháp đó?
Còn Nhã Thuyên? Ông cho phê phán Nhã Thuyên là do không hiểu chuyện trung tâm, ngoại biên; là sự xung đột về khung tri thức và thế hệ; là giới hạn việc nghiên cứu khoa học; là phê bình kiểm dịch v.v… Nhưng thực tế không ai phê phán Nhã Thuyên như vậy. Không ai phê phán Nhã Thuyên nghiên cứu thơ Mở miệng. Mà sự phê phán chính là phê phán những nhận thức sai trái của Nhã Thuyên nói chung và quan điểm sai trái về văn chương nói riêng qua luận văn nghiên cứu thơ Mở miệng. Vấn đề của Nhã Thuyên không chỉ sai lầm về học thuật mà còn liên quan đến lịch sử, đến lãnh tụ, đến chính trị tư tưởng, đến văn hóa nghệ thuật, đến đạo đức và thuần phong mỹ tục. Trong văn chương có chuyện dơ bẩn, tục tĩu, vì cuộc sống có như vậy, nhưng nó hoàn toàn khác với chuyện nhóm Mở miệng cho dơ bẩn, tục tĩu là thi pháp, là chuẩn giá trị. Vậy mà Nhã Thuyên ca ngợi: “Những thi phẩm này (đúng là phải gọi bằng từ “thi phẩm”) đều sạch, đẹp và giàu năng lượng cảm xúc”! Ngoài hành động kích động có tính chất phạm pháp của những kẻ nổi loạn, nhóm Mở miệng còn sử dụng tùy tiện hình ảnh các bậc thần thánh. Đó là hành động báng bổ của kẻ lưu manh, vô văn hóa, xúc phạm nghiêm trọng tín ngưỡng giáo dân. Vậy mà Nhã Thuyên viết: “Hiếm có bài thơ nào sử dụng những chữ vốn bị cho là cấm kỵ tài tình và hấp dẫn đến thế, thẳng băng ngang hàng, không kêu gọi lật đổ, mà bản thân nó đầy sức mạnh lật đổ
Tôi đã viết: “lỗi này không chỉ là lỗi của Nhã Thuyên và những người liên quan mà còn là lỗi của Trường ĐH Sư Phạm HN và của cả Bộ Giáo dục. Giáo hội Thiên Chúa giáo và Giáo hội Phật giáo cần phải kiện những kẻ phạm pháp và kiện Trường Đại học Sư phạm đã gieo mầm và dung túng một công trình phản giáo dục đến thế!”
26-8-2013

ĐÔNG LA