Thứ Sáu, 23 tháng 6, 2017

PHẠM ĐÌNH TRỌNG LỪA HAY AI LỪA VỀ VỤ ĐẤT ĐỒNG TÂM?

ĐÔNG LA
PHẠM ĐÌNH TRỌNG LỪA HAY AI LỪA
VỀ VỤ ĐẤT ĐỒNG TÂM?
Trên http://www.tintuchangngayonline.com/2017/06/ong-tam-cu-lua-lich-su.html có đăng bài “Cú lừa lịch sử” của Phạm Đình Trọng. Từ nước Mỹ xa, rất xa này, tôi vẫn ngửi thấy mùi hôi thối của miệng lưỡi của một kẻ từng là  Đảng viên ĐCS, một nhà văn thuộc Hội Nhà Văn VN.
       Phạm Đình Trọng viết:
       Sức mạnh khủng khiếp của quyền lực nhà nước tham nhũng như cơn bão lốc giúp những nhóm lợi ích thổi bay những người nông dân chân chất hiền lành khỏi mảnh đất ngàn đời của họ, để nhóm lợi ích cướp trắng mảnh đất là nguồn sống hiện tại, là quá khứ xương máu, mồ mả ông bà tổ tiên, là sự bảo đảm cho tương lai bền vững của những người nông dân sống nhờ đất, chết về đất”.
Nhưng theo thông tin của chính một người dân ở Đồng Tâm trả lời nhà báo, nó đúng như một cái tát vào miệng lưỡi một kẻ phản trắc, nói láo, như ruồi nhặng bu vào mọi vết lở loét kiếm cớ chống phá:
“Từ hôm qua lên TV, dân nó bảo nhau là chúng nó lừa mình, không phải đất của mình. Dân nó khổ cái là lớp các anh thì chỉ láng máng thôi. Nó phải như lớp chúng tôi, thì già cả chết hết cả rồi, hoặc không muốn nói, mệt lắm”/ “Tỉ lệ người trong làng theo cánh này có cao không?”/ “Trước chỉ khoảng ba chục người. Sau nó mới lên thế này. Tôi nói nhé, là vì nhà nước mình làm không kiên quyết. Bởi vì dân nó bảo, đất của quân đội sao không kiên quyết giữ?... phải nửa làng. Đấy, không xử lý là sai lầm. Nó bắt cán bộ huyện lại, nhưng mình lại ra cảnh cáo. Tôi cho là có vấn đề. Nó lên gào thét, chửi bới ngay trên hội trường. Nó bắt cả phó chủ tịch huyện. Nó lăn cả vào xe. Từ cái chỗ bước đầu ta không làm, nên nó cho là nó đúng. Nó bảo tại sao đất bộ đội mà dân vào chả ai nói gì? Mang máy cày nó cày, cắm cả cờ lên không ai nói gì. Dân chủ quá trớn nên khó chữa. Nó bảo không phải của bộ đội đâu, bộ đội động vào nó tóm cổ chứ ai cho làm. Nó còn phao tin đất này mai đây đền đến 6 triệu 1m2 cơ mà. Nó bảo Viettel nhiều tiền lắm, bao nhiêu nó cũng trả. Cho nên tôi nói quân đội có cái sai lầm là không giữ được ngay từ đầu”.
***
Phạm Đình Trọng viết:
“Nhận ra hạt nhân lãnh đạo tạo nên sức mạnh Đồng Tâm, ngày 15.4.2017, nhóm lợi ích cướp đất Đồng Tâm mượn danh nghĩa chính quyền và lực lượng công cụ bạo lực nhà nước đã thực hiện một cú lừa bắt đi những người lãnh đạo cuộc đấu tranh giữ đất Đồng Tâm. Lừa đưa cụ Lê Đình Kình 82 tuổi ra cánh đồng Xênh”.
Vãi đái với hotboy Lê Đình Kình ở Đồng Tâm. Phen này Kình nổi lên như cồn! Nói ngay, Kình hotboy mà đám ruồi nhặng nâng bi kèn sáo như anh hùng cứu thế đã sống đủ lâu tới 82 mùa khoai sọ chính là nguồn cơn gây ra khủng hoảng Đồng Tâm. Thời kỳ hoàng kim, Kình hotboy từng là chủ tịch UBND xã Đồng Tâm. Trên cương vị vĩ đại ấy, Kình chính là người đầu tiên ký giấy cấp đất cho 1 trong 14 hộ dân sinh sống tại phần đất thuộc Bộ Quốc phòng và mở ra một chương mới cho đám quan lại và nhiều người thi nhau xà xẻo đất thuộc dự án sân bay Miếu Môn dưới nhiều hình thức.  Nòi nào giống nấy, cháu ruột của Kình hotboy là Lê Đình Thuần, cũng từng là chủ tịch UBND xã Đồng Tâm, cũng tiếp bước cha ông rồi bị cách chức, tống cổ ra khỏi Đảng vì là 1 trong những quan xã đớp đất vàng nằm trong khu đất Bộ Quốc phòng.  Cháu của Kình là Lê Đình Tuyến phó trưởng phòng Tài Nguyên Môi Trường huyện Mỹ Đức cũng tham gia vào việc "gặm" đất của dân đã bị xử lí kỉ luật năm 2015.  Cháu nữa là Lê Đình Ba - Phó Thôn Hoành cũng là kẻ "tham nhũng đất" đã trực tiếp chỉ huy cuộc làm loạn ở Đồng Tâm thời gian vừa qua.  và đây, con trai của hotboy này là Lê Đình Công cũng là thành phần cốt cán trong việc rào làng, dựng chướng ngại vật và các hành vi chống và bắt người trái pháp luật…..tại thôn Hoành.  He he, mất dạy cả lò! Chúng học từ Kình chứ đéo ai?”
***
       Phạm Đình Trọng cũng cho ông cựu tướng công an, đương kim Chủ tịch Thủ đô Nguyễn Đức Chung “ký một đằng làm một nẻo”, tức đã lừa dân.
Khi thành phố có quyết định thanh tra toàn diện, ông Bùi Viết Hiểu, 75 tuổi, đại diện bà con thôn Hoành nói:
“Việc TP trực tiếp thanh tra, kiểm tra toàn diện những vấn đề liên quan này sẽ đem lại câu trả lời chính xác nhất. Người dân sai đến đâu, chúng tôi sẽ chấp nhận hình thức xử lý đến đó; cá nhân nào chiếm dụng đất trái phép, cũng sẽ bị xử lý nghiêm như  Chủ tịch TP đã nói chiều 20/4”.
Khi mới đến Đồng Tâm ông Chung cũng nói:
“Tôi từng làm điều tra, từng làm thủ trưởng cơ quan cảnh sát điều tra, giám đốc công an thành phố, hôm nay tôi về với tư cách chủ tịch TP. Tôi ghi nhận việc làm của bà con là từ bức xúc đất đai, từ việc bắt giữ người không công bố lệnh, không mặc trang phục, bắt đưa lên ô tô.
Tôi tin đất nước ta có truyền thống đánh kẻ chạy đi không đánh kẻ chạy lại. Luật pháp có quy định thành khẩn, khắc phục hậu quả, tôi tin bà con sẽ được giảm nhẹ”.
Như vậy thực chất ông Chung hoàn toàn không có ý hứa này hứa nọ vì ông biết mình không có quyền tuỳ tiện thực thi pháp luật. Có chuyện “ký một đằng làm một nẻo” bởi vì chính dân Đồng Tâm đã không giữ lời như ông Bùi Viết Hiểu nói “Người dân sai đến đâu, chúng tôi sẽ chấp nhận hình thức xử lý đến đó” mà theo ông Võ sư Lương Ngọc Huỳnh:
“…nhưng cái căng nhất là dân đề nghị Chủ Tịch viết cam kết không truy cứu trách nhiệm hình sự, nói đi nói lại rất lâu cũng chưa đi đến thống nhất. Chủ Tịch đi thăm những người bị nhốt ở nhà văn hoá, và ở đây lại tiếp tục đối thoại về trách nhiệm hình sự của dân gần hai tiếng đồng hồ căng thẳng, đến lúc này chị Đề và an Điều nói rằng nếu Chủ Tịch không ký văn bản thì chúng tôi sẽ tự tử trước mặt Chủ Tịch, thật là một tình huống bất ngờ và cuối cùng Chủ Tịch suy nghĩ và quyết định đồng ý ký văn bản, sau khi ký xong vì không mang theo con dấu, Chủ Tịch đã lăn tay điểm chỉ…”
***
         Xin tóm lại, trong vụ việc đất ở xã Đồng Tâm trước hết là sự sai sót của chính phủ về việc quy hoạch treo, lãng phí đất đai suốt nhiều năm; sai sót của quân đội quản lý đất được giao không chặt; từ đó tạo điều kiện cho quan chức địa phương chiếm dụng đất và cho dân mượn đất của quốc phòng; rồi đất mượn nhưng lại nghĩ là đất của mình, xây nhà, dựng cửa, con mua bán sang tên nhau, v.v… Khi Bộ Quốc phòng có quyết định thu hồi đất để giao cho Tập đoàn viễn thông Viettel làm dự án, giải toả thì người dân ở xã đã chống lại, lực lượng công an đến làm nhiệm vụ thì bắt giam luôn công an.
Chính vậy, ngày 13-6, Cơ quan Cảnh sát điều tra - Công an TP Hà Nội đã ra quyết định khởi tố vụ án bắt giữ người trái pháp luật, hủy hoại hoặc cố ý làm hư hỏng tài sản để điều tra vụ việc xảy ra tại xã Đồng Tâm.
 Như vậy là lẽ tất nhiên của một nhà nước pháp quyền, nếu không thật e ngại cho người dân sống trong một nước không có pháp luật, trắng đen lẫn lộn, thiện ác bất minh, tất xã hội sẽ loạn!
Và không chỉ xử có vậy, cần phải nghiêm trị cả những cán bộ tham nhũng.
Los Angeles
23-6-2017

ĐÔNG LA

Thứ Tư, 21 tháng 6, 2017

CHUYỆN BUỒN VUI ĐI MỸ


ĐÔNG LA
CHUYỆN BUỒN VUI ĐI MỸ
         Hoàn toàn không cố ý nhưng gia đình tôi như một điển hình sống động nhất về sự hòa hợp. Đó là sự hòa hợp Bắc-Nam, Ta-Địch, tôn   giáo. Tôi quê Hải Dương, không tôn giáo đã lấy vợ gốc Long An, một gia đình theo đạo Thiên Chúa giáo, cha mẹ, anh em ruột không ai đi lính thuộc chế độ cũ nhưng có hai chú ruột là sĩ quan, một ông còn là cha tuyên uý, sau giải phóng bị tập trung “học tập cải tạo” đến 12 năm! Một người có thái độ bình thường có tham vọng “phấn đấu” chắc chắn không có ai lấy vợ như tôi. Hồi mới ra trường làm ở viện nghiên cứu về Dược tôi “bắt sống” anh bạn cùng học với tôi ôm hôn một cô dược sĩ cùng phòng, tức họ yêu nhau, nhưng khi cưới, anh bạn đã cưới một cô dược sĩ khác ở trong “rừng” ra. Còn tôi, trong một đám cưới của một anh bạn cũng học cùng lớp đã gặp một cô gái, vốn đang tham vọng trước ngưỡng của của đền đài văn chương, đã bị “sét đánh”, nên dễ dàng bật ra một bài thơ, và chính nó đã bắc cầu nối liền hai cuộc đời: 
           Có phải em như một cánh chim?
           Bất chợt bay vào khu rừng anh ngơ ngác
            Rừng chưa kịp nghe chim vui hót                     
            Nơi khoảng trời nào cánh chim đã bay đi?...
         Nhưng rồi tôi cũng có chút e ngại khi biết cô gái có một chú ruột là đại uý chế độ cũ đã đi “học tập” về, còn một chú là cha tuyên uý, với chế độ mới bị cho là “ghê gớm”, thì chưa. Nhưng tình yêu, tình người đã giúp cho chúng tôi, như “quan hệ Việt-Mỹ vượt qua khác biệt”, đã tiến tới hôn nhân. Lần đầu tôi đến nhà người yêu ở đường Hồ Biểu Chánh, Phú Nhuận là giao thừa 1982-1983, ông bố vợ tương lai vốn là chủ một nhà máy xay lúa ở Mỹ Tho, sau giải phóng về quê Long An cuốc ruộng, trồng khoai mỳ, nên ông chú “đại uý” (khá khéo nấu nướng) đã nấu món vịt nấu chao một mình tiếp tôi. Đối diện nhau qua cái bàn ăn tôi hơi hoảng khi thấy ông ấy to như con gấu, nếu căm thù nổi lên bất chợt thì không biết tôi sẽ thế nào? Tôi nói với ông số phận con người chỉ như hạt cát trước bão tố dòng đời, không ai có thể chủ động được, vậy mọi chuyện thuộc về xã hội nên để ngoài xã hội, con đến với gia đình vì tình người mong gia đình cũng đối với con bằng tình người thôi!
     Rồi một lần cha vợ tương lai ở quê lên gọi tôi đến nói:
          -Sao, chuyện tình cảm của tụi bây thế nào rồi?
          -Cha mẹ con ngoài Bắc hơn sáu mươi mà vẫn chưa có cháu nên giục con cưới vợ từ lâu rồi! Con mới ra trường không có nên con đã viết thư nói cha mẹ con bán một con heo gởi tiền vào làm một cái đám cưới đơn giản thôi.
           -Nhà này trước đây ngày nghỉ cũng tổ chức ăn uống đàng hoàng nên đám cưới phải làm tử tế. Thôi, con có bao nhiêu thì góp, còn lại cứ để ba lo cho. Tao cũng nuôi được đàn gà ở quê sẽ mang lên luôn. 
         Thế là từ bài thơ “bắc cầu” chúng tôi đã làm đám cưới, nên vợ nên chồng:

             Và rồi hai đứa con đã được sinh ra như sinh ra từ thơ ca vậy. Thật kỳ lạ, văn chương chữ nghĩa “vô tích sự” lại liên quan đến toàn bộ cuộc đời tôi. Nó đã không giúp tôi sinh sống lại làm tôi khốn khổ, từng phải phiêu lưu làm một chuyến kiếm cơm xuyên biên giới. Nhưng Trời chưa cho, “số chưa đến”, tôi chẳng làm được bao nhiêu, gần như phải “trốn chạy” về nước. Phải sau đó,  không biết nhờ ơn Nhà nước “đổi mới” hay nhờ linh hồn ông cha phù hộ, giống như sau một giấc ngủ, mở mắt ra tôi thấy mình đã đổi đời! Không tham ô tham nhũng, không cướp giật, chỉ dùng một tí kiến thức "trong túi" tôi tự chế ra mấy sản phẩm cho cây trồng. Làm như chơi thôi, vậy mà đã nuôi được con ăn học, xây nhà dựng cửa:

           Nếu không nặng nợ với văn chương chữ nghĩa, như bạn bè tôi, có thể tôi còn thành đại gia nữa!
      Ăn học trong nước thì chẳng đáng là bao nhưng ông con đang học Công nghệ TT ĐH Bách Khoa đàng hoàng, chán, lại thích du học Mỹ! Đi thì đi vì Mỹ bây giờ đã là "Friend", con mấy ông lãnh đạo đã đi đầy rồi! Số nó sướng, sang Mỹ dì dượng nó khởi công xây nhà mới cho ở:

            Nó  bảo “con vừa học vừa ngủ gật” cũng được huy chương:

          Học xong hai trường, 3, 4 nơi nhận làm, thì đi làm, để “thu hồi lại vốn”. Nó đi một mạch, đúng tròn 7 năm, khi công việc ổn định mới trở về. Đến nay thì nó đã ở Mỹ 12 năm.
       ***
        Nhà vợ tôi có hai chị em gái, mẹ mất sớm, nên rất thương nhau. Khi vợ tôi sinh thằng con, chính tay cô em vợ chăm lo cho chị, phụ nuôi cháu đến 5 tuổi mới đi Mỹ. Từ lâu đã mời chúng tôi sang Mỹ chơi. Rồi thằng con ở Mỹ đã 12 năm cũng rất muốn cha mẹ sang chơi. Được gặp em, gặp con không ai không muốn. Sang Mỹ với em, với con trai, em đã thành đạt, một triệu phú đô-la đích thực, con cũng đã ổn định, không phải lo gì cả mà chỉ để hưởng phúc, vậy mà chúng tôi không háo hức gì cả. Hoàn toàn không phải lý do chính trị vì hai nước Việt-Mỹ đã bình thường hoá quan hệ từ lâu, mối bang giao phát triển từng ngày đã mang lại hiệu quả to lớn, nhiều mặt, cho cả hai nước, từ dân thường cho tới lãnh đạo cao nhất hai nước đã qua lại thăm nhau thân tình.
           Lý do chính chúng tôi ngại đi Mỹ đơn giản là vì thủ tục xin visa khá phiền hà. Nước Mỹ rất sợ công dân các nước “vượt biên” bằng hình thức du lịch tới Mỹ. Hơn nữa có hai đứa con hai nơi, gần đứa này thì nhớ đứa kia, đi sang với đứa kia lại nhớ đứa này, lại mới có đứa cháu ngoại, chẵn 16 tháng chúng tôi chăm sóc nó, tiện thể chăm sóc ba mẹ nó luôn. Rồi căn nhà, rồi con mèo tôi nuôi hơn chục năm như một thành viên trong gia đình, đêm nó luôn ngủ dưới chân tôi, luôn lon ton chạy theo tôi như một đứa trẻ, v.v…
          ***
         Nhưng rồi chúng tôi đã quyết tâm, và hôm nay khi viết những dòng này, vợ chồng tôi đã tới Mỹ gần một tuần rồi, đang ở tại nhà của cô em, đã gặp con trai và họ hàng bên vợ tôi. Tôi đã từng một lần sống ở nước ngoài 7 tháng nên không bỡ ngỡ gì. Vợ tôi xuất ngoại lần đầu nhưng được gặp con, gặp em cũng rất vui. Cả hai chỉ khổ là nhớ con, nhớ cháu, nhớ nhà, nhớ con mèo; còn tôi nhớ thêm cô Hoà và những người thân trong đại gia đình cô nữa. Còn nhớ mồng 8 Tết lần đầu cô mời tôi ra Vĩnh Phúc nơi cô mới chuyển đến, tiệc chính đã xong, tôi nói cô cho tôi về sớm một ngày để về Hà Nội vì ông BS Thành mời. Cô nghiêm mặt bỏ đi ngay. Thần thánh cũng có lúc giận dỗi dễ thương như người thường vậy. Tôi hiểu tình cảm của cô đối với tôi vì vậy đi Mỹ lần này tôi giấu không cho cô biết. Nhưng làm sao giấu cô được? 2 giờ đêm trước giờ vợ chồng tôi lên máy bay, tôi không ngủ được, tôi xuống tầng trệt. Khi tay ướt, để tay khô tôi thường tháo kỷ vật của cô tặng để ở đầu cái võng tôi thường nằm và viết bài. Một lát sau tôi không thấy nó nữa. Với người không hiểu sẽ thấy quá lạ lùng nhưng tôi thì biết cô đã giận tôi. Thôi, vì vợ, vì con, vì cả tình cha con của tôi nữa, đành để cô giận vậy! Đời và Đạo nhiều khi ngược nhau là như thế.
         ***
           Vậy là gia đình tôi, tôi từng đi Liên-xô, đến lượt con tôi đi Mỹ, các cháu vợ tôi đi Đức, rồi hôm nay vợ chồng tôi đi Mỹ. Chỉ trong một gia đình bé nhỏ, cả thế giới, cả lịch sử nhiều đối kháng đã được gói gọn trong đó. Nhưng điều đó đã xảy ra hoàn toàn tự nhiên, hoàn toàn không cố ý và cũng không phải mất một tý cố gắng nào cả. Thì ra tất cả đều là do tâm và trí. Trí giúp ta hiểu đúng, làm đúng và chính tâm sẽ cho ta một tấm lòng biết vị tha, biết yêu thương và tôn trọng nhau, chỉ thế thôi! 
       Los Angeles
      21-6-2016
      ĐÔNG LA

Chủ Nhật, 18 tháng 6, 2017

LÊ TƯ 30 năm Thư chung 1980 của Hội đồng Giám mục Việt Nam

           Facebooker Nguyễn Thị Lý (Vinh) trong một bài viết trên https://kbchaingoai.org/2017/05/08/dang-huu-nam-nguyen-dinh-thuc-dang-lam-o-ue-dao-cong-giao-va-thach-thuc-phap-luat-cha-dap-len-du-luan/ cho rằng hai linh mục Đặng Hữu Nam và Nguyễn Đình Thục “không những vi phạm pháp luật mà còn vi phạm cả về giáo luật năm 1983, đi ngược lại Thư Chung năm 1980 của Hội đồng Giám mục Việt Nam”. VậyThư chungnhư thế nào? Xin giới thiệu bài viết của Lê Tư “30 năm Thư chung 1980 của Hội đồng Giám mục Việt Nam” trên Đại Đoàn Kết 10/07/2010 (http://www.baomoi.com/30-nam-thu-chung-1980-cua-hoi-dong-giam-muc-viet-nam/c/4535414.epi)
LÊ TƯ
30 năm Thư chung 1980 của
Hội đồng Giám mục Việt Nam
Ngày 9-7-2010 dưới sự chủ trì của Ủy ban Đoàn kết Công giáo và Viện Nghiên cứu tôn giáo Việt Nam, hàng chục các nhà khoa học, chức sắc tôn giáo Đạo Thiên chúa và cán bộ phong trào từ cơ sở đã tụ họp tham gia tọa đàm “30 năm Thư chung 1980 của HĐGMVN”.
Kể từ năm 1975 đến nay HĐGM Việt Nam đã có hàng trăm thư chung, tuy nhiên Thư chung năm 1980 đã trở thành dấu son lịch sử đối với đời sống của cộng đồng người Công giáo Việt Nam. Thư chung này là kết quả của Đại hội Giám mục Việt Nam họp tại Tòa Tổng giám mục Hà Nội từ ngày 25-4 đến 1-5-1980. Hội nghị thành lập Hội đồng Giám mục Việt Nam ra quy chế đặc biệt là ra Thư chung 1980. Đây chính là công việc quan trọng và khó khăn nhất của hội nghị này. Đại biểu hội nghị đã bàn đi, sửa lại, cân nhắc từng câu từng chữ để ra bức Thư chung này. Thư gồm 3 phần với 13 đoạn. Đáng chú ý là phần “Đường hướng mới” và “Hội Thánh trong lòng dân tộc” với đoạn thứ 9 là “gắn bó dân tộc với đất nước”. Đoạn này nói rõ, Hội Thánh phải đồng tiến với toàn thể nhân loại và cùng chia sẻ một số phận trần gian với thế giới. Vậy chúng ta phải đồng hành với dân tộc mình, vì quê hương là nơi chúng ta được Thiên Chúa mời gọi để sống làm con của người, đất nước này là lòng mẹ cưu mang chúng ta trong quá trình thực hiện ta gọi là con Thiên Chúa, dân tộc này là cộng đồng mà Chúa trao cho chúng ta để phục vụ với tính cách, vừa là công dân vừa là thành phần dân Chúa. Sự gắn bó hòa mình này đưa tới những nhiệm vụ cụ thể mà chúng ta có thể tóm lại trong 2 điểm chính là: Tích cực góp phần cùng đồng bào cả nước bảo vệ và xây dựng Tổ quốc và xây dựng trong Hội Thánh một nếp sống và lối diễn tả đức tin phù hợp với truyền thống dân tộc. Mục đích cuối cùng của Thư chung nhắm tới là “Sống phúc âm giữa lòng dân tộc để phục vụ hạnh phúc của đồng bào”. Thư chung năm 1980 không chỉ thể hiện đường lối đồng hành cùng dân tộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam Xã hội chủ nghĩa mà còn tỏ rõ đường hướng hội nhập với văn hóa dân tộc. Thư chung này đã định hướng sự phát triển của Công giáo Việt Nam từ suốt 30 năm qua. Cuộc vận động “Toàn dân đoàn kết xây dựng đời sống văn hóa ở khu dân cư” do Mặt trận phát động đã được trên 8 triệu người Công giáo toàn quốc hưởng ứng rất nhiệt tình. Mỗi nơi, mỗi xứ, mỗi họ của người Công giáo đều có những phong trào riêng như “Sống tốt đời đẹp đạo”; “Kính Chúa yêu nước”; “sống phúc âm trong lòng dân tộc”... Dù mô hình nào thì người Công giáo vẫn lấy tiêu chí thi đua từ tinh thần Thư chung năm 1980 của HĐGM Việt Nam. Những phong trào của người Công giáo toàn quốc đã trở thành những phong trào thi đua yêu nước vô cùng hấp dẫn, được giáo dân Kitô hưởng ứng nhiệt tình. Kết quả của những phong trào đó đã có hàng vạn gia đình xóa được đói, giảm được nghèo, đời sống của bà con vùng giáo Kitô hữu đã ngang bằng, thậm chí có nơi còn cao hơn so với mặt bằng xã hội. Người Công giáo đã đóng góp nhiều công sức vào công cuộc xây dựng quê hương đất nước, đặc biệt là tỷ lệ gia đình, văn hóa ở vùng giáo thường cao hơn so với mặt bằng chung. Phong trào “Đoàn kết Công giáo” đã trở thành tình cảm tự nhiên trong tâm chí người Công giáo với cộng đồng dân tộc. Những ngày lễ trọng của người Công giáo cũng đã trở thành ngày lễ của tất cả mọi người trên địa bàn dân cư. Những điều dăn dạy của Chúa cũng đã được toàn thể mọi người nơi theo, bất kể người có đạo hay không có đạo. Ủy ban đoàn kết Công giáo Việt Nam đã trở thành tổ chức giương cao ngọn cờ thi đua yêu nước để người Kitô hữu thể hiện mình với dân tộc. Mấy chục năm qua nhờ những phong trào thi đua yêu nước mà người Kitô hữu đã làm được nhiều điều cho chính mình và cho cả dân tộc. Tại buổi hội đàm này, đại biểu từ một số địa phương như Cần Thơ, Huế, Bắc Ninh... đã thông báo những thành tích mà người Kitô giáo đã làm được trong thời gian qua, những kiến nghị, nguyện vọng của bà con, lên Đảng, Chính phủ xung quanh những chính sách xã hội trong thời gian tới. Đặc biệt, là số lượng người giáo dân Kitô ngày càng tích cực tham gia vào các cơ quan Đảng, chính quyền, Mặt trận tại địa phương đã minh chứng cho tinh thần Thư chung năm 1980 của HĐGM Việt Nam. Nhiều họ đạo được công nhận khu dân cư văn hóa, không có tệ nạn xã hội, không có hiện tượng ly hôn. Tinh thần làm từ thiện, giúp đỡ người nghèo trong cộng đồng là một trong những hoạt động rất có hiệu quả thiết thực trong nhiều vùng Công giáo trên địa bàn cả nước... Tòa thánh Vatican đã cổ vũ và hậu thuẫn cho đường hướng Thư chung năm 1980 của các giám mục Việt Nam. Giáo hoàng Gioan Phaolô 2 đã gửi sứ điệp cho cộng đồng Công giáo Việt Nam tháng 7-1984 như sau: “Giáo hội tự hào về anh chị em vì biết rõ anh chị em đang chân thành thiết tha yêu mến quốc gia, dân tộc mình. Giáo hội xin khích lệ anh chị em trong nỗ lực hợp tác với toàn thể đồng bào để kiến tạo một tương lai tốt đẹp hơn cho toàn thể dân tộc Việt Nam”.
Lê Tư



Thứ Tư, 14 tháng 6, 2017

VỀ CHUYỆN PHẠM XUÂN NGUYÊN “TỪ CHỨC” CHỦ TỊCH HNV HÀ NỘI

ĐÔNG LA
VỀ CHUYỆN PHẠM XUÂN NGUYÊN
“TỪ CHỨC”  CHỦ TỊCH HNV HÀ NỘI
“Phạm Xuân Nguyên đã tuyên bố từ chức Chủ tịch Hội Nhà Văn Hà Nội, từ chức Phó Chủ tịch Hội Liên Hiệp Văn học Nghệ thuật Hà Nội và ra khỏi Hội Nhà Văn Hà Nội, Hội Liên hiệp Văn học Nghệ thuật Hà Nội.
Lý do từ chức, theo nhà phê bình Phạm Xuân Nguyên là vì: "Tại hội nhiệm kỳ XII của Hội Nhà Văn Hà Nội do sự chỉ đạo can thiệp của lãnh đạo thành phố; Vì sự bất đồng sâu sắc trong Ban chấp hành Hội Nhà Văn Hà Nội; Với trách nhiệm của một người đứng đầu Hội trước toàn thể hội viên, Với danh dự cá nhân của một người làm văn học".
Thực chất Phạm Xuân Nguyên bị cấm cửa nên mới phản ứng một cách tuyệt vọng như thế:
“Trong cuộc họp, nhà thơ Bằng Việt công bố văn bản của Sở Nội vụ Hà Nội thông báo ông Phạm Xuân Nguyên không được tham gia Ban chấp hành Hội nhà văn Hà Nội khóa sắp tới.
Công văn viết người được giới thiệu vào Ban chấp hành Hội khóa mới phải có ý kiến bằng văn bản của cơ quan có thẩm quyền quản lý cán bộ đồng ý cho phép tham gia dựa theo điều 9, Quyết định số 34 của UBND thành phố Hà Nội”.
Trên trang http://www.sandinhblog.com/2017/06/ten-khon-pham-xuan-nguyen-tu-chuc-chu.html có bài “TÊN KHỐN PHẠM XUÂN NGUYÊN ĐÃ TỪ CHỨC CHỦ TỊCH HỘI NHÀ VĂN HÀ NỘI” viết:
“Mặc dù ngụy biện rằng “Vì sự bất đồng sâu sắc trong Ban chấp hành Hội Nhà Văn Hà Nội, với trách nhiệm của một người đứng đầu Hội trước toàn thể hội viên, với danh dự cá nhân của một người làm văn học, tôi đã tuyên bố từ chức". Tuy nhiên, Phạm Xuân Nguyên đã cố lờ đi việc y và lũ khốn gồm: Nguyên Ngọc, Nguyễn Duy, Nguyễn Thanh Giang… đã xuyên tạc, bôi nhọ hình tượng chị Võ Thị Sáu trong một clip dài vài phút được phát trên YouTube”.
Như vậy có thể thấy, Phạm Xuân Nguyên chẳng còn đủ tư cách và uy tín để giữ vị trí Chủ tịch Hội Nhà Văn Hà Nội. Và dù có tại vị thì những lời nói của y cũng chả khác nào tự vả vào mặt mình. Thế nên, ông Nguyên cũng chả nên thanh minh làm gì để người đời cười chê”.
Việc bôi bẩn hình tượng Võ Thị Sáu chỉ là một phần nhỏ trong hành trình quấy rối rất dài của Phạm Xuân Nguyên và đó mới chính là lý do Sở Nội vụ Hà Nội đã có văn bản “cấm cửa” Nguyên tái cứ.
Vậy thực chất Phạm Xuân Nguyên là người thế nào?
***
Trong một bài tôi đã viết, quả là có duyên tiền định, bút danh Nguyên Ngọc không chủ ý mà mang tên hai người như một một cặp bài trùng. Tất cả những gì của “Ngọc” đều được “Nguyên” coi như ánh đuốc soi đường; “Ngọc” lăng xê ai thì “Nguyên” hô ứng ca ngợi người đó; “Ngọc” tâm đắc điều gì thì “Nguyên” coi cái đó là “tư tưởng” của nhân loại.
Phạm Xuân Nguyên từng cùng Nguyên Ngọc tham gia BAN VẬN ĐỘNG THÀNH LẬP VĂN ĐOÀN ĐỘC LẬP. Nguyên là một đảng viên, một trưởng phòng của Viện Văn học, đương kim Chủ tịch Hội Nhà Văn Thủ đô Hà Nội, đã nhận huy hiệu 30 năm tuổi Đảng và 2 huy hiệu chiến sĩ trong sạch, vậy mà lại có tên trong “Danh Sách 72” người chống Đảng. Loài kỳ nhông phải mau mau suy tôn Phạm Xuân Nguyên là cụ!
Nước ta từ nền kinh tế đóng cửa, kế hoạch hóa chuyển sang thời kỳ mở cửa, thực hiện kinh tế thị trường. Giống như chiếc xe đột nhiên tăng tốc, cơ chế kiểm soát cũng như cái phanh đã không thay đổi kịp cho phù hợp, nên đã va quệt, gây ra tai nạn lung tung. Đó chính là những tệ nạn trong xã hội ta tại những ngày hôm nay. Có điều người ta thường quan tâm đến chuyện tham nhũng “lợi” mà không chú ý đến chuyện tham nhũng “danh”. Nhưng chuyện phân định đúng sai, tốt xấu trong lĩnh vực “đèn mờ tri thức” này lại không đơn giản. Vì vậy đã và đang có không ít kẻ cơ hội ung dung thừa “nước đục thả câu”. Phải chăng vì thế Phạm Xuân Nguyên chỉ tài “diễn” mà đã thành đạt và thành danh?
***
Phạm Xuân Nguyên có một trang cá nhân lấy tên là NGUYÊN ĐẦU BẠC với 2 câu “Bút Tre” tự giới thiệu:
Viện Văn có một Phạm Xuân
Nguyên là cán bộ cử nhân phê bình.
Hai câu ngông ngạo thể hiện sự coi khinh bằng cấp, học vị, học hàm mà coi trọng thực tài. Có điều Nguyên làm ở Viện Văn nhưng chỉ viết được ít bài phê bình lẻ, chẳng có công trình, tác phẩm nào ra tấm, ra món, chẳng có thành tựu nào. Vậy Nguyên có bằng thấp là do có trình độ thấp thật. Nhưng Nguyên không bao giờ thấy mình thấp cả. Trên  http://vtc.vn/, trong bài pham-xuan-nguyen-chuyen-kho-tin-nhung-co-that có câu: “Nhà phê bình cần tri thức và bản lĩnh, tôi có cả hai” –  Nguyên tuyên bố “xanh rờn” và làm được đúng như điều anh nói”. Đúng là “nổ” và tâng nhau “hay” thật!
Còn nhớ hồi Nguyễn Quang Thiều mới xuất hiện, làm thơ theo phong cách hiện đại, nghĩa là có những điều còn khó đồng cảm với người thường, rất cần những nhà phê bình văn học hiện đại như Nguyên chỉ ra những cái hay, những ẩn ý cao sâu. Nhưng trong một bài Nguyên đã phán đại ý: ai hiểu được tiếng hú thì sẽ hiểu được thơ Thiều. Tôi đã nói với Thiều, nói vậy khác gì nó bảo ông là con thú. Thiều nổi cáu: “Đéo hiểu con cặc gì về thơ”! (Xin lỗi các nhà thuần phong mỹ tục, tôi phải tôn trọng sự thật khách quan!).
Khi ông Nguyễn Văn Lưu phê phán Luận văn Thạc sĩ ca ngợi thơ nhóm Mở Miệng của Nhã Thuyên, Phạm Xuân Nguyên đã tặng cho ông Lưu cái ác danh: “Phê bình chỉ điểm” rồi nghênh ngang khoe: “đã được tôi nói lên tại diễn đàn của hai cuộc họp quan trọng… do Hội đồng lý luận phê bình văn học nghệ thuật trung ương và Hội Nhà văn Việt Nam tổ chức” có Chủ tịch nước Trương Tấn Sang, Trưởng Ban Tuyên giáo Đinh Thế Huynh tham dự, ba ông Hồng Vinh, Đào Duy Quát, Hữu Thỉnh chủ trì.
Tôi đã viết:
Trong luật pháp, thấy tội mà không tố cáo cũng là phạm tội. Trang đầu blog của tôi cũng để ảnh Einstein với câu nói của ông: “The world will not be destroyed by those who do evil, but by those who watch them without doing anything” (Thế giới sẽ không bị phá hủy bởi những kẻ làm điều ác, nhưng bởi những người thấy chúng mà không hành động gì cả”. Vì vậy nếu ông Lưu cũng như bất kỳ ai “điểm mặt chỉ tên” đúng đều là những người có trách nhiệm với xã hội, có nhân cách đáng quý trọng. Còn ông Lưu sai thì Nguyên và những người bị ông Lưu “chỉ điểm” hoàn toàn có thể kiện ông Lưu. Nguyên và những đối tượng thấy sai mà không kiện thì là những thằng hèn, còn không kiện được mà phát biểu hùng hổ như Nguyên thì là một thằng lưu manh”;
Phê bình một tác phẩm là phân tích hình thức và nội dung một tác phẩm. Hình thức cũ, mới, đạt hiệu quả thẩm mỹ thế nào? Nội dung sống động, phong phú, đúng sai, tốt xấu, cao thấp, nông sâu thế nào? Chỉ thế thôi! Còn đọc mà không hiểu gì như Nguyên thì là một thằng ngu. Phạm Xuân Nguyên không phân biệt được cái bẩn thỉu, cái thô tục, sự báng bổ lãnh tụ, sự quấy rối, sự chống đối, sự làm loạn,… trong thơ Mở miệng; và không thấy Nhã Thuyên sai như ông Lưu đã chỉ ra, coi loại thơ đó là “tài tình và hấp dẫn đến thế… thì Nguyên đã lấy cách đọc mù chữ của mình để chê cách đọc mà Nguyên cho là chưa “vỡ chữ” của ông Lưu!”
***
Còn về phần dịch?
Trình độ tiếng Pháp của Nguyên cũng thể hiện qua sự xưng tụng Nguyên Ngọc. Trên  Tuanvietnam, Nguyên từng viết trong bài Chính ủy Nguyên Ngọc: “Các sách dịch này dưới bút hiệu Nguyên Ngọc đều có chất lượng cao, có thể nói là bảo đảm được yêu cầu "tín, đạt, nhã" của một bản dịch… Nguyên Ngọc nắm vững tiếng Pháp và tiếng Việt”.
Về tài dịch của Nguyên Ngọc tôi đã chỉ ra việc Nguyên Ngọc đã dịch sai ngay từ nhan đề cuốn Le Degré zéro de l'écriture suivi de Nouveaux essais critiques của Roland Barthes là “Độ không của lối viết” và rất nhiều cái sai mang tính tri thức khác nữa. Vì Phạm Xuân Nguyên cũng dốt nên mới khen Nguyên Ngọc là một dịch giả tài năng như thế!
***
Không chỉ là chuyện sai trái do trình độ mà hành động của Phạm Xuân Nguyên đã thành hệ thống có chủ đích. Nguyên thường xuất hiện trên những trang báo có khuynh hướng chống Việt Nam. Ở đâu Nguyên cũng có mặt. Nguyên chống lại chủ chương của Đảng và Nhà nước tìm cách gỡ những nút thắt, giữ gìn mối quan hệ láng giềng với Trung Quốc, Nguyên đã ở trên tuyến đầu những cuộc gây rối, nhân danh lòng yêu nước biểu tình chống Trung Quốc; 
Nguyên luôn ủng hộ những người phạm pháp và có hành động có tính chất phạm pháp như Lê Công Định, Phương Uyên và Nhã Thuyên, v.v…
Trong bài Từ một bản luận văn viết về vụ Nhã Thuyên, Phạm Xuân Nguyên viết:
“…ta hãy xét sự việc dưới góc nhìn pháp luật. Khoa Ngữ văn, ĐH Sư phạm Hà Nội là một cơ sở đào tạo sau ĐH có pháp quy.
…Do đó, khi có yêu cầu xét lại bản luận văn thì… Bộ hoặc trường, hoặc khoa phải có quyết định thành lập một hội đồng chấm lại luận văn,… Các ý kiến trên dư luận chỉ là thông tin bên ngoài, không thể coi là chứng cứ khoa học, càng không thể coi là áp lực số đông làm ảnh hưởng, thậm chí xuyên tạc bản chất khoa học của vấn đề”.
Nói như trên, Nguyên đã tự vả vào mồm mình. Thứ nhất, không phải cứ cái gì theo “pháp quy” thì không sai. Và cái chính là vấn đề của Nhã Thuyên không chỉ gói gọn trong Bộ Giáo dục, không chỉ là sai lầm về học thuật mà còn liên quan đến lịch sử, đến lãnh tụ, đến chính trị tư tưởng, đến văn hóa nghệ thuật, đến đạo đức và thuần phong mỹ tục. Vì thế lỗi này không chỉ là lỗi của Nhã Thuyên và những người liên quan mà còn là lỗi của cả Trường ĐH Sư Phạm HN và của cả Bộ Giáo dục nữa. Bộ, trường và các cá nhân liên quan hoàn toàn có thể co cụm tìm cách chạy tội. Xin nhớ không phải cứ cỡ cấp Bộ thì không thể sai! Trên diễn đàn quốc hội, bao vị bộ trưởng từng nhận sai, hứa, rồi lại sai tiếp. Vì vậy, việc Nguyên cho sự phê phán của những nhà văn, nhà phê bình tên tuổi ở một hội nghị về phê bình của Hội Nhà Văn VN, trên các báo Nhân Dân, Quân đội Nhân dân, Văn nghệ, Văn nghệ TPHCM, v.v… chỉ là “thông tin bên ngoài”, là “xuyên tạc”, để làm “áp lực số đông” là những lý lẽ bậy bạ, dốt nát!
***
Việc để lọt một kẻ trí thấp, tâm tối như Phạm Xuân Nguyên vào vị trí lãnh đạo Văn học Nghệ thuật Thủ đô là một lỗi lớn của hệ thống. Lẽ ra phải cách chức và xem xét ngăn chặn tính cơ hội, tư tưởng chống phá của Phạm Xuân Nguyên từ lâu, nay Sở Nội vụ Hà Nội mới “ra tay” là đã quá muộn. Nhưng thôi muộn còn hơn không!  
14-6-2017

ĐÔNG LA